Một tuần sau, Phó Kính Duật yêu cầu Thẩm Dao diện bộ váy lộng lẫy nhất để cùng anh tham dự một buổi dạ tiệc kín. Cô không biết rằng, đây chính là "món quà" lớn nhất mà anh dành tặng để bù đắp cho những năm tháng cô bị vùi dập.
Địa điểm là một phòng triển lãm tư nhân sang trọng. Khi Thẩm Dao vừa bước vào cùng Phó Kính Duật, cô sững sờ khi thấy toàn bộ không gian đều trưng bày những tác phẩm trang sức do chính tay cô thiết kế – những bản thảo mà cô tưởng đã bị Trình Hạo ném vào sọt rác.
Trên tấm bảng lớn ở sảnh chính ghi dòng chữ: "Nàng Thơ – Bộ sưu tập độc bản của Rose".
— "Kính Duật... đây là..." – Thẩm Dao xúc động đến mức giọng nghẹn lại.
— "Tên tuổi của em không nên bị chôn vùi trong xó bếp của Trình gia." – Phó Kính Duật siết nhẹ tay cô, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái – "Tôi đã hiện thực hóa tất cả cho em."
Đúng lúc đó, một giọng nói chói tai vang lên phá hỏng bầu không khí: — "Ồ, đây chẳng phải là cô vợ bị bỏ rơi của Trình tổng sao? Sao lại đi cùng Phó tổng đến đây?"
Trình Hạo cùng ả nhân tình lẳng lơ bước tới. Hắn nhìn thấy Thẩm Dao lộng lẫy bên cạnh đối thủ thì máu ghen tuông và sự sĩ diện trỗi dậy. Hắn chưa biết về chủ nhân của bộ sưu tập này, liền lên tiếng mỉa mai:
— "Thẩm Dao, cô tưởng bám lấy Phó Kính Duật là có thể bước chân vào giới thượng lưu sao? Nhìn những thiết kế đẳng cấp này đi, loại đàn bà chỉ biết quét dọn như cô cả đời cũng không hiểu được đâu."
Ả nhân tình bên cạnh cũng bồi thêm: "Đúng đó anh Hạo, bộ trang sức 'Trái tim đại dương' kia mới xứng với em, chứ hạng người như cô ta chỉ hợp với đồ giả thôi."
Phó Kính Duật khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột độ. Anh thản nhiên gọi người quản lý triển lãm lại:
— "Thông báo cho mọi người biết, ai là chủ nhân của bộ sưu tập này."
Người quản lý cung kính cúi đầu: "Thưa quý vị, toàn bộ trang sức ở đây đều do phu nhân Thẩm Dao thiết kế. Và theo lệnh của Phó tổng, bộ sưu tập này chỉ để trưng bày, không bán. Nó là món quà độc quyền dành riêng cho phu nhân."
Mặt Trình Hạo biến sắc, từ đỏ chuyển sang xám ngoét. Hắn bàng hoàng nhìn những thiết kế tinh xảo mà mình từng coi là rác rưởi, nay lại được giới chuyên môn trầm trồ khen ngợi với giá trị liên thành.
Phó Kính Duật tiến lại gần Trình Hạo, lấy từ túi áo ra một tờ séc, ném thẳng vào mặt hắn:
— "Số tiền này đủ để mua đứt cái công ty đang trên đà phá sản của anh. Từ nay về sau, nếu tôi còn thấy anh hay người phụ nữ rẻ tiền này xuất hiện trước mặt vợ tôi, tôi sẽ khiến anh không còn đường sống ở cái thành phố này."
Anh quay sang nhìn ả nhân tình đang tái mặt: "Còn cô, bộ trang sức đó chỉ dành cho phu nhân cao quý, hạng người như cô chạm vào chỉ làm bẩn nó thôi."
Trong sự ngỡ ngàng của tất cả quan khách, Phó Kính Duật dịu dàng cúi xuống, nâng bàn tay Thẩm Dao lên và đặt một nụ hôn nồng nàn trước bao nhiêu ánh mắt.
— "Em là nữ hoàng của đêm nay, Dao Dao."
Sự sủng ái công khai này khiến Thẩm Dao cảm thấy tâm hồn mình như được chữa lành. Cô nhìn Trình Hạo đang run rẩy vì nhục nhã, rồi nhìn người đàn ông bá đạo bên cạnh mình. Hóa ra, sự bảo vệ của một "kẻ thứ ba" lại có thể vững chãi và ngọt ngào đến thế.