MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVùng Cấm Ngọt NgàoChương 10: KHI KẺ THỨ BA BIẾT SỦNG ÁI

Vùng Cấm Ngọt Ngào

Chương 10: KHI KẺ THỨ BA BIẾT SỦNG ÁI

605 từ · ~4 phút đọc

Sau những ngày bị giam lỏng trong sự độc đoán, Thẩm Dao cứ ngỡ mình sẽ sống như một tù nhân xinh đẹp. Nhưng cô đã lầm. Phó Kính Duật đã bắt đầu dùng một cách thức khác để giam giữ cô: Sự nuông chiều không giới hạn.

Sáng hôm nay, khi Thẩm Dao vừa bước xuống giường, cô không thấy Phó Kính Duật đâu, nhưng trên bàn trà đã đặt sẵn một chiếc hộp nhung màu đỏ rượu. Bên trong là bản phác thảo một bộ sưu tập trang sức mà cô từng bị Trình Hạo xé nát trước đây, nay đã được phục chế hoàn hảo, đính kèm là những viên đá quý thô đẹp nhất thế giới được đặt từ Nam Phi.

— "Em thích không?"

Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa. Phó Kính Duật bước vào, trên tay là một khay điểm tâm do chính anh chuẩn bị. Anh không còn vẻ lạnh lùng trên thương trường, chỉ còn lại sự dịu dàng khiến người ta phải ngỡ ngàng.

Anh ngồi xuống cạnh cô, thản nhiên cầm lấy miếng bánh đưa lên miệng cô. Thẩm Dao hơi ngập ngừng nhưng rồi cũng ngoan ngoãn đón lấy.

— "Anh... anh đã làm tất cả những chuyện này sao?" – Thẩm Dao nhìn đống đá quý, giọng run run.

— "Chỉ cần em muốn, hái sao trên trời tôi cũng sẽ làm." – Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, rồi bất ngờ bế bổng cô lên, đặt cô ngồi gọn trong lòng mình – "Trình Hạo từng cấm em thiết kế, từng chê bai tài năng của em. Nhưng với tôi, đôi bàn tay này của em sinh ra là để tạo nên những tuyệt tác."

Cả buổi chiều hôm đó, Phó Kính Duật không hề rời xa cô nửa bước. Anh ngồi ngay sau lưng khi cô vẽ, đôi bàn tay to lớn thỉnh thoảng lại siết nhẹ eo cô, hoặc đặt những nụ hôn vụn vặt lên bờ vai trần. Sự hiện diện của anh vừa là áp lực, vừa là một điểm tựa khiến cô cảm thấy mình được trân trọng sau bao năm bị ghẻ lạnh.

— "Kính Duật, đừng nghịch nữa... tôi đang vẽ dở." – Thẩm Dao khẽ cười, một nụ cười chân thật hiếm hoi từ khi cô bước vào căn biệt thự này.

Phó Kính Duật sững người. Đây là lần đầu tiên cô cười với anh. Trái tim của "kẻ điên" vốn dĩ khô cằn bỗng chốc trở nên mềm yếu. Anh xoay ghế cô lại, ép cô đối diện với mình.

— "Dao Dao, em cười rất đẹp. Sau này, chỉ được cười với một mình tôi, nghe rõ chưa?"

Anh không đợi cô trả lời, cúi xuống ngậm lấy đôi môi ngọt ngào của cô. Nụ hôn này không có sự trừng phạt, chỉ có sự sủng ái và che chở. Anh bế cô đi về phía ban công lộng gió, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn.

— "Nhìn xem, tất cả những thứ rực rỡ kia, tôi đều có thể đem đến chân em. Chỉ cần em mãi mãi là của tôi."

Đêm đó, giữa không gian ngập tràn hương hoa và sự tĩnh lặng, Phó Kính Duật đã dùng sự dịu dàng nhất để yêu chiều cô. Không có sự thô bạo, không có sự ép buộc, chỉ có những lời thì thầm ngọt ngào và những cái chạm khiến Thẩm Dao hoàn toàn chìm đắm. Cô bắt đầu nhận ra, sự sủng ái của "kẻ thứ ba" này... còn dễ gây nghiện hơn bất cứ loại độc dược nào trên đời.