Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa dày đặc của phòng tổng thống, nhưng không gian vẫn mang một vẻ ám muội từ cuộc hoan lạc đêm qua. Thẩm Dao tỉnh dậy với cơ thể rã rời, những dấu vết đỏ sậm trên xương quai xanh và bờ vai nhắc nhở cô về sự cuồng nhiệt đầy tính trừng phạt của Phó Kính Duật.
Cô khẽ cử động, nhưng ngay lập tức một cánh tay rắn chắc đã siết chặt eo cô, kéo ngược trở lại lồng ngực ấm nóng.
— "Muốn chạy?" – Giọng Phó Kính Duật trầm thấp, còn vương chút ngái ngủ nhưng vẫn đầy uy quyền.
— "Tôi... tôi cần đến công ty. Hôm nay có buổi nộp bản thảo thiết kế." – Thẩm Dao lý nhí, không dám nhìn vào mắt anh.
Phó Kính Duật bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo. Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình. Bàn tay anh nâng cằm cô lên, bắt đôi mắt đang né tránh của cô phải nhìn thẳng vào sự độc đoán của anh.
— "Từ hôm nay, em không cần đến đó nữa. Tôi đã mua lại studio thiết kế đó rồi. Nhân viên, bản thảo, và cả em... đều thuộc quyền sở hữu của tôi."
Thẩm Dao bàng hoàng: — "Anh nói gì cơ? Đó là tâm huyết duy nhất của tôi..."
— "Tâm huyết của em nên dành cho tôi, không phải cho những kẻ xa lạ ngoài kia." – Anh dùng ngón cái miết mạnh lên làn môi hơi sưng của cô – "Em nghĩ tôi sẽ để em ra ngoài đó, trưng bộ dạng này cho những thằng đàn ông khác ngắm nhìn sao? Hay để em quay về bên tên Trình Hạo vô dụng kia?"
Anh lấy chiếc điện thoại mới tinh đặt vào tay cô, chiếc điện thoại cũ của cô đã bị anh nghiền nát từ đêm qua.
— "Trong này chỉ có số của tôi. Bất cứ khi nào em muốn vẽ, hãy vẽ ở phòng làm việc mà tôi đã chuẩn bị riêng cho em. Bất cứ khi nào em muốn đi đâu, phải có sự cho phép của tôi."
— "Anh đang giam lỏng tôi sao?" – Thẩm Dao run rẩy, nước mắt chực trào.
Phó Kính Duật không phủ nhận, anh cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt của cô bằng một sự sủng ái cực đoan: — "Tôi đang bảo vệ em. Thẩm Dao, thế giới ngoài kia quá phức tạp, chỉ có ở bên tôi, em mới được an toàn. Em không cần nhìn ai khác, không cần quan tâm đến ai khác. Trong đôi mắt này..." – Anh nhìn sâu vào mắt cô – "Em chỉ được phép nhìn thấy tôi."
Sự độc đoán của anh khiến cô nghẹt thở, nhưng đồng thời, cảm giác được "độc chiếm" bởi một người đàn ông quyền lực như anh lại khiến trái tim yếu đuối của cô rung động. Anh không chỉ chiếm lấy cơ thể, mà đang từng bước nuốt chửng cả linh hồn cô.
Phó Kính Duật hài lòng khi thấy sự phục tùng dần hiện lên trong mắt cô. Anh kéo cô vào lòng, thì thầm những lời mật ngọt chết người: — "Ngoan, chỉ cần em nghe lời, tôi sẽ cho em cả thế giới. Nhưng nếu em dám phản bội, dám liếc nhìn kẻ khác... tôi sẽ khiến em phải hối hận vì đã được sinh ra."
Bên ngoài, sóng gió giữa hai tập đoàn Phó - Trình đang bắt đầu bùng nổ, nhưng trong căn phòng này, Thẩm Dao biết mình đã hoàn toàn trở thành "chim sơn ca" trong chiếc lồng vàng mang tên Phó Kính Duật.