Tòa cao ốc của tập đoàn Phó thị sừng sững giữa trung tâm thành phố. Hôm nay, toàn bộ nhân viên đều xôn xao khi thấy Phó chủ tịch – người đàn ông vốn nổi tiếng lạnh lùng, cấm dục – lại dắt tay một người phụ nữ đi thẳng vào thang máy dành riêng cho chủ tịch.
Thẩm Dao mặc một chiếc váy chữ A màu trắng thanh lịch, nhưng chiếc cổ áo cao vẫn không giấu hết được những dấu vết mờ nhạt mà Phó Kính Duật đã để lại đêm qua. Cô ngượng ngùng cúi đầu, bàn tay nhỏ bé bị bàn tay to lớn của anh bao trọn.
— "Từ nay, đây là phòng làm việc của em." – Phó Kính Duật đẩy cửa văn phòng rộng lớn, nhưng thay vì chỉ tay vào bàn làm việc, anh lại kéo cô ngồi thẳng lên chiếc bàn gỗ mun đắt tiền của chính mình.
— "Kính Duật, đây là công ty... tôi nên sang phòng bên cạnh." – Thẩm Dao khẽ đẩy vai anh, nhưng sức lực của cô chỉ như muỗi đốt inox.
— "Tôi muốn em ở trong tầm mắt tôi." – Anh tháo chiếc cà vạt, ánh mắt tối sầm lại khi nhìn thấy vẻ bối rối của cô.
Phó Kính Duật bấm nút điều khiển, toàn bộ rèm cửa tự động đóng sập lại, ngăn cách thế giới ồn ào bên ngoài. Ánh sáng trong phòng trở nên mờ ảo, chỉ còn tiếng hơi thở của hai người hòa quyện. Anh tiến lại gần, tách hai chân cô ra để đứng vào giữa, đôi tay thon dài bắt đầu chậm rãi cởi bỏ hàng cúc áo sơ mi của mình.
— "Sáng nay em đã nhìn thấy tin tức chưa? Trình thị đang trên bờ vực phá sản. Hắn ta đang phát điên tìm em." – Anh vừa nói, vừa cúi xuống hôn lên hõm cổ cô, giọng khàn đặc – "Em có sợ hắn tìm thấy em ở đây không?"
Thẩm Dao vòng tay qua cổ anh, sự sợ hãi ban sáng biến mất, thay vào đó là một loại cảm giác kích thích lạ kỳ khi đang ở nơi trang nghiêm nhất của anh.
— "Hắn ta không vào được đây... đúng không?"
— "Đúng. Nơi này là lãnh địa của tôi. Và em..." – Anh cắn nhẹ vào vành tai cô – "Em là phần thưởng quý giá nhất của tôi."
Phó Kính Duật không đợi thêm, anh nhấc bổng cô lên đặt lên đống tài liệu quan trọng, bàn tay thô ráp luồn vào trong váy, chạm vào làn da nhạy cảm khiến Thẩm Dao khẽ rên lên một tiếng. Sự đối lập giữa vẻ lạnh lùng, quyền lực thường ngày của anh và sự cuồng nhiệt, thô bạo trên giường khiến cô hoàn toàn tan chảy.
Những tiếng va chạm kịch liệt hòa cùng tiếng thở dốc vang vọng trong căn phòng chủ tịch rộng lớn. Phó Kính Duật như muốn khảm cô vào tận xương tủy, mỗi động tác đều tràn đầy sự chiếm hữu điên cuồng.
— "Nói đi... em là của ai?" – Anh gằn giọng, mồ hôi lăn dài trên lồng ngực săn chắc.
— "Của anh... em là của Phó Kính Duật..." – Thẩm Dao nức nở, đôi mắt nhòe đi vì khoái lạc tột đỉnh.
Ngoài kia, hàng trăm nhân viên vẫn đang làm việc, Trình Hạo vẫn đang điên cuồng tìm kiếm trong tuyệt vọng, nhưng bên trong cánh cửa này, Thẩm Dao đang chìm đắm trong sự sủng ái tội lỗi nhưng đầy mật ngọt của người đàn ông duy nhất dám vì cô mà chống lại cả thế giới.
Khi cơn bão tình qua đi, Phó Kính Duật vẫn ôm chặt cô trong lòng, thản nhiên ký vào một xấp tài liệu quan trọng trong khi cô vẫn còn đang run rẩy thở dốc trên đùi anh. Sự sủng ái này, quả thực đã khiến cô nghiện đến mức không thể quay đầu.