MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVùng CấmChương 1

Vùng Cấm

Chương 1

1,051 từ

Tiếng ve sầu của những ngày cuối tháng Sáu dường như chưa bao giờ thôi gào thét trên những tán phượng vĩ già cỗi dọc lối vào khu biệt thự ngoại ô. Trần Nhật Nam dừng xe trước cổng sắt cao vút, cảm nhận rõ rệt một luồng hơi nóng hầm cập bốc lên từ mặt đường nhựa, xuyên qua cả đế giày sneaker đã sờn cũ của anh. Đây là khu phố của những người giàu có, nơi mà sự tĩnh lặng không mang lại cảm giác bình yên, mà giống như một thứ áp lực vô hình, nặng nề và ngăn cách.

Nam đưa tay chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Anh là sinh viên năm cuối ngành Tâm lý, một người tự tin vào khả năng thấu hiểu người khác, nhưng khi đứng trước vẻ đồ sộ của ngôi biệt thự sơn trắng mang kiến trúc Pháp này, anh bỗng thấy mình nhỏ bé lạ thường. Một tiếng "tít" dài vang lên, cánh cổng tự động từ từ mở ra, lộ ra lối đi lát đá xanh dẫn vào một khu vườn được cắt tỉa tỉ mỉ nhưng thiếu đi sức sống của bàn tay người chăm sóc thường xuyên.

Bước vào phòng khách, cái nóng rực người của mùa hè ngay lập tức bị chặn đứng bởi hơi lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm. Không gian rộng lớn, trần nhà cao vời vợi với những chùm đèn pha lê lộng lẫy, nhưng tất cả đều toát lên một vẻ xa cách, lạnh lẽo.

"Cậu là gia sư mới do trung tâm giới thiệu phải không?"

Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo một chút âm trầm vang lên từ phía cầu thang gỗ. Nam ngước nhìn lên. Đó là Lê Diệp Thảo. Dù đã đọc qua hồ sơ rằng đây là mẹ kế của cậu học sinh, Nam vẫn không khỏi ngỡ ngàng. Cô trẻ hơn rất nhiều so với những gì anh hình dung về một "phu nhân" của tập đoàn lớn. Thảo mặc một chiếc váy lụa màu xanh rêu đơn giản, mái tóc đen dài được búi hờ sau gáy, vài lọn tóc mây lòa xòa xuống cần cổ trắng ngần.

Nam hơi cúi đầu, cố giữ cho giọng mình bình thản: "Chào chị, tôi là Nhật Nam. Tôi đến để nhận lớp cho em Gia Bảo."

Thảo bước xuống những bậc thang cuối cùng, đôi dép đi trong nhà bằng bông không hề phát ra tiếng động trên mặt sàn đá cẩm thạch. Cô đứng lại cách anh một khoảng vừa đủ, nhưng Nam vẫn ngửi thấy một mùi hương oải hương dìu dịu, thoang thoảng chút thanh khiết của sương sớm, thứ mùi hương hoàn toàn lạc lõng giữa cái oi nồng của buổi chiều tháng Bảy.

"Bảo đang ở trong phòng. Nó không thích có người lạ vào nhà, càng không thích việc phải học thêm vào mùa hè. Cậu hãy kiên nhẫn một chút," Thảo nói, ánh mắt cô khẽ lướt qua gương mặt trẻ trung của Nam rồi dừng lại ở cuốn giáo trình anh đang cầm trên tay.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Nam bắt gặp một nét buồn bã thăm thẳm trong đôi mắt của người phụ nữ ấy. Đó không phải là nỗi buồn của một người đang gặp biến cố, mà là sự u sầu kết tinh từ nhiều năm tháng cô độc trong ngôi nhà quá rộng lớn này. Cô giống như một bức tranh quý giá được treo trong phòng trưng bày, đẹp đẽ nhưng chẳng ai thực sự chạm tới.

Thảo dẫn anh lên lầu. Hành lang dài hun hút, ánh nắng chiều tà xiên qua những ô cửa kính, hắt lên tường những vệt sáng vàng vọt, vặn vẹo. Khi đi ngang qua một khung cửa sổ lớn, Thảo dừng lại khẽ khép rèm. Ngón tay cô thon dài, hơi xanh xao, run rẩy nhẹ khi chạm vào lớp vải nhung.

"Chồng tôi thường xuyên đi công tác xa. Ở đây hầu như chỉ có tôi và Bảo. Tôi hy vọng cậu không chỉ dạy kiến thức, mà còn có thể… làm bạn với nó. Nó cô đơn hơn những gì nó thể hiện ra ngoài," cô nói thêm, giọng nhỏ lại như thể đang tự nhủ với chính mình.

Nam gật đầu, định nói điều gì đó để trấn an nhưng cổ họng bỗng khô khốc. Anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của hai người trên tấm kính cửa sổ: một chàng sinh viên đầy nhiệt huyết và một người phụ nữ đẹp nhưng héo hon trong sự giàu sang. Sự tương phản ấy khiến anh nảy sinh một cảm giác khó tả, một chút thương cảm len lỏi giữa sự tò mò của một người học tâm lý.

Họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ màu nâu sẫm. Thảo gõ cửa nhưng bên trong không có tiếng trả lời. Cô thở dài, một tiếng thở dài thật khẽ nhưng lại nặng nề như chứa đựng cả một mùa hè oi bức.

"Vào đi, Bảo. Thầy giáo đến rồi."

Cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng bừa bộn với những thiết bị điện tử đắt tiền và một cậu thiếu niên đang đeo tai nghe, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của họ. Nam bước vào, cảm nhận được hơi nóng từ những thùng máy tính đang hoạt động hết công suất. Anh đặt cặp sách xuống bàn, quay lại thấy Thảo vẫn đứng ở cửa, ánh mắt nhìn cậu con trai đầy bất lực rồi lại nhìn anh như một sự gửi gắm cuối cùng.

Khi Thảo khép cửa lại, Nam thấy bóng dáng cô mờ dần sau khe cửa, chỉ còn lại mùi hương oải hương vương vấn trong không gian hẹp. Anh biết rằng, mùa hè này của mình sẽ không còn đơn thuần là những buổi dạy thêm kiếm tiền. Có một điều gì đó bên dưới sự tĩnh lặng của ngôi biệt thự này đang chờ được đánh thức, giống như cơn giông đang tích tụ điện tích sau những tầng mây xám xịt ngoài kia.

Nam hít một hơi thật sâu, mở cuốn sách đầu tiên ra, bắt đầu buổi học đầu tiên trong tiếng ve sầu vẫn đang rền rĩ không dứt.