969 từ
Buổi học đầu tiên với Gia Bảo kết thúc trong một sự im lặng đầy thách thức. Thằng bé không nói một lời, chỉ dán mắt vào màn hình máy tính với những trò chơi bạo lực, mặc cho Nam kiên nhẫn giảng giải về những quy luật tâm lý cơ bản. Khi Nam thu dọn sách vở bước ra khỏi phòng, hành lang đã bắt đầu chìm vào bóng tối nhập nhẹm của buổi hoàng hôn.
Anh bước xuống cầu thang, định bụng sẽ chào ra về, nhưng bước chân bỗng khựng lại khi đi ngang qua phòng sinh hoạt chung. Cánh cửa lách cách mở hờ, hắt ra một vệt sáng yếu ớt từ phía ban công.
Diệp Thảo đang đứng đó. Cô đứng bên cửa sổ lớn hướng về phía khu vườn phía sau, nơi những khóm hồng trà đang rũ xuống vì cái nóng ban ngày chưa kịp tản hết. Ánh hoàng hôn đỏ sẫm như màu rượu vang đổ tràn lên bờ vai mảnh dẻ của cô, khiến lớp váy lụa mỏng manh trở nên gần như trong suốt ở những đường viền. Nhưng điều khiến Nam đứng chôn chân chính là gương mặt của cô lúc này – cô không nhìn vào hư không, mà đang áp trán vào lớp kính cửa sổ lạnh lẽo, mắt nhắm nghiền như thể đang cố tìm kiếm một chút hơi lạnh để xoa dịu nỗi lòng.
Hơi ẩm từ chiếc máy lạnh trong phòng bám vào mặt kính, tạo thành một lớp sương mờ ảo, khiến hình ảnh của Diệp Thảo trở nên nhòe đi, giống như một bức tranh sơn dầu chưa kịp khô màu.
"Chị Thảo..." Nam khẽ gọi, giọng anh thấp đến mức chính anh cũng giật mình.
Thảo giật mình xoay người lại. Trong một khoảnh khắc, Nam nhìn thấy sự hoảng loạn thoáng qua trong mắt cô, như một kẻ vừa bị bắt gặp đang giấu giếm một bí mật đau đớn. Cô vội vàng đưa tay vuốt lại lọn tóc mai, nở một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ được vẻ thanh cao vốn có.
"Cậu dạy xong rồi sao? Bảo... nó có làm khó cậu lắm không?"
Nam bước lại gần hơn, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. "Em ấy cần thời gian. Nhưng có lẽ, em ấy không phải là người duy nhất ở đây đang cảm thấy ngột ngạt."
Thảo hơi sững người trước sự trực diện của Nam. Cô quay lại nhìn ra cửa sổ, nơi những vệt nước đọng trên kính bắt đầu chảy dài thành từng dòng, làm nhòe đi cảnh vật bên ngoài. "Mùa hè ở đây dài lắm, Nam ạ. Đôi khi tôi cảm thấy như mình đang sống trong một cái hộp kính, mọi thứ đều rực rỡ, nhưng lại không có không khí để thở."
Cô đưa tay lên, dùng đầu ngón tay vẽ một đường vô định lên lớp kính mờ đục. Vết vẽ ấy để lại một khoảng trống trong suốt, lộ ra đôi mắt u uất của cô phản chiếu lại chính mình. Nam nhìn vào đôi mắt ấy, cảm nhận được một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Anh thấy mình không còn là một cậu sinh viên đi làm thuê, mà giống như một kẻ tình cờ nhặt được chiếc chìa khóa dẫn vào một căn phòng cấm.
"Nếu chị thấy nóng, em có thể mở cửa sổ ra một chút được không?" Nam hỏi, tay anh vô thức đưa lên hướng về phía chốt cửa, nhưng thực chất là đang ở rất gần cánh tay của cô.
"Đừng," Thảo thốt lên, giọng cô hơi run. "Mở ra... tiếng ve sẽ tràn vào. Tôi sợ thứ âm thanh đó. Nó nhắc tôi nhớ rằng thời gian đang trôi qua, còn mình thì vẫn đứng yên ở đây."
Ánh đèn vàng trong phòng bỗng vụt sáng do chế độ hẹn giờ của biệt thự. Luồng sáng vàng vọt bao trùm lấy hai người, đổ bóng họ lên mặt sàn gỗ bóng loáng. Trong cái tĩnh lặng tuyệt đối ấy, Nam có thể nghe thấy nhịp thở của chính mình đang nhanh dần. Anh đứng sát đến mức có thể ngửi thấy mùi hương oải hương trộn lẫn với mùi vị chát nhẹ của trà chiều từ người cô tỏa ra.
Thảo không lùi lại. Cô khẽ ngước nhìn anh, đôi môi mỏng hơi mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Sự đối lập giữa vẻ ngoài chín chắn, trưởng thành của cô và ánh mắt cầu cứu đầy yếu đuối lúc này khiến bản năng bảo vệ trong Nam trỗi dậy mạnh mẽ. Anh nhận ra, người phụ nữ đứng trước mặt mình không cần một gia sư cho con riêng của chồng, cô cần một ai đó có thể nhìn thấy cô phía sau lớp kính nhòe nhoẹt kia.
"Ngày mai em sẽ đến sớm hơn một chút," Nam nói, giọng anh trầm xuống, mang theo một lời hứa hẹn không rõ ràng. "Để cùng chị nói chuyện về Bảo... hoặc bất cứ điều gì chị muốn."
Thảo nhìn anh, một cái nhìn sâu thẳm như muốn thấu tận tim gan. Sau đó, cô khẽ gật đầu, một chuyển động nhỏ đến mức nếu không chú ý sẽ không thể nhận ra.
Nam chào cô rồi quay lưng bước đi. Khi anh xuống đến sân, anh bất giác ngoái đầu nhìn lên. Phía sau ô cửa sổ tầng hai, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bóng hình nhòe đi của Diệp Thảo vẫn đứng đó, bất động và cô độc giữa sự sang trọng lộng lẫy của ngôi biệt thự. Cảm giác vụng trộm và hồi hộp bắt đầu nhen nhóm trong lòng chàng sinh viên trẻ, báo hiệu một mùa hè không còn bình lặng.