1,422 từ
Sáng thứ Hai, cái nắng như đổ lửa xuống những mái ngói màu xám tro của khu biệt thự. Nhật Nam bước qua cánh cổng sắt, lòng nặng trĩu những suy nghĩ không tên về ánh mắt của Diệp Thảo tối hôm trước. Anh hiểu rằng, để có thể bám trụ lại ngôi nhà này, để có lý do đường hoàng đứng dưới ánh đèn vàng ấy một lần nữa, anh phải thu phục được Gia Bảo – quân bài quan trọng nhất trong trò chơi tâm lý này.
Gia Bảo đang nằm ườn trên chiếc ghế gaming đắt tiền, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính nơi những nhân vật ảo đang bắn giết lẫn nhau. Căn phòng nồng nặc mùi mì tôm ly và hơi nóng từ dàn máy chạy xuyên đêm. Nam không mở sách vở ngay. Anh kéo một chiếc ghế gỗ, ngồi xuống cạnh cậu thiếu niên, lặng lẽ quan sát.
"Tôi biết em không ghét việc học. Em chỉ ghét việc bị nhốt ở đây thôi," Nam lên tiếng, giọng bình thản giữa tiếng súng nổ đinh tai từ loa máy tính.
Gia Bảo hừ lạnh, tay vẫn bấm chuột liên hồi: "Anh cũng như mấy lão trước thôi. Nói đạo lý rồi lãnh lương. Biến đi cho rảnh nợ."
"Tôi không nói đạo lý. Tôi muốn giao kèo," Nam nghiêng người, che khuất một phần tầm nhìn của Bảo vào màn hình. "Em muốn trốn học đúng không? Em muốn ra ngoài kia với đám bạn, muốn đến những quán net ồn ào hay những sân trượt ván thay vì ngồi nhìn người mẹ kế mà em căm ghét?"
Gia Bảo dừng tay. Nhân vật của cậu trên màn hình bị tiêu diệt ngay lập tức, dòng chữ "Game Over" hiện lên đỏ rực. Cậu tháo tai nghe, ném mạnh xuống bàn, quay sang nhìn Nam với vẻ thách thức: "Anh nói cái gì? Mẹ kế? Bà ta không là gì của tôi cả."
"Đúng, bà ấy không là gì cả. Nhưng bà ấy là người trả tiền cho tôi, và cũng là người sẽ báo cáo với bố em mỗi khi em trốn học. Em biết thừa ông Lâm sẽ làm gì nếu nhận được một cuộc gọi từ đây mà," Nam xoáy sâu vào điểm yếu của Bảo.
Gia Bảo im lặng, đôi môi mím chặt. Nỗi sợ hãi đối với người cha quyền lực là thứ duy nhất kìm hãm sự ngông cuồng của cậu.
Nam lấy trong cặp ra một tờ giấy trắng, đặt lên bàn. Anh nắn nót viết dòng chữ: BẢN HỢP ĐỒNG MÙA HÈ.
"Đây là giao kèo giữa tôi và em. Không có sự tham gia của bà Thảo, không có sự can thiệp của ông Lâm. Quy tắc rất đơn giản: Mỗi ngày, em chỉ cần dành cho tôi 60 phút tập trung tuyệt đối để hoàn thành bài tập cơ bản. Sau 60 phút đó, em làm gì tôi không quan tâm. Tôi sẽ điểm danh cho em đầy đủ trong sổ liên lạc. Thậm chí, nếu em phối hợp tốt, tôi sẽ là người 'hợp thức hóa' những buổi em ra ngoài chơi."
Đôi mắt Gia Bảo nheo lại: "Anh phản bội bà ta để giúp tôi à? Tại sao?"
Nam khựng lại một nhịp. Tại sao? Vì anh muốn sự hỗn loạn của Bảo sẽ tạo ra những khoảng trống cho anh và Thảo? Hay vì anh nhìn thấy chính mình trong sự nổi loạn vô vọng này?
"Vì tôi cũng ghét những quy tắc ngột ngạt," Nam trả lời, một câu trả lời nửa thật nửa giả.
Gia Bảo cầm bút, ký xoẹt một cái vào tờ giấy với vẻ đắc thắng của một kẻ vừa tìm được đồng minh trong bóng tối. "Được, chốt thế đi. Nhưng nếu anh mách lẻo, tôi sẽ khiến anh mất việc ngay lập tức."
Buổi học hôm đó diễn ra trong một không khí khác hẳn. Sự chống đối biến mất, thay vào đó là một sự thỏa hiệp đầy toan tính. Khi đồng hồ điểm 60 phút, Bảo lập tức vơ lấy chiếc áo khoác, leo qua ban công tầng hai để thoát ra ngoài bằng lối vườn sau – nơi có một đoạn tường rào bị hỏng mà chỉ cậu biết.
Nam đứng lại trong căn phòng trống, nghe tiếng xích xe đạp điện của Bảo xa dần. Anh thu dọn tờ "hợp đồng", bước xuống lầu với một cảm giác tội lỗi nhen nhóm. Anh đang nói dối người phụ nữ đã đặt niềm tin vào mình.
Dưới phòng khách, Diệp Thảo đang ngồi bên bàn trà. Cô hôm nay mặc một bộ đồ lụa màu trắng kem, trông như một bông hoa huệ tây nở muộn trong góc tối. Thấy Nam đi xuống một mình, cô vội đứng dậy, gương mặt thoáng hiện vẻ lo âu.
"Bảo đâu rồi cậu Nam? Tôi không nghe thấy tiếng nó cãi cọ như mọi khi."
Nam hít một hơi sâu, tiến lại gần bàn trà. "Em ấy... đang tự học một mình, chị Thảo ạ. Chúng tôi đã đạt được một thỏa thuận. Em ấy cần không gian yên tĩnh để suy nghĩ về những gì tôi đã trao đổi."
Thảo thở phào, đôi vai căng cứng của cô khẽ giãn ra. "Thật sao? Cậu làm thế nào hay vậy? Những người trước đây chỉ trụ được không quá ba ngày."
"Chỉ là một chút thủ thuật tâm lý thôi," Nam ngồi xuống đối diện cô. "Nhưng đổi lại, tôi cần chị hỗ trợ một việc. Để Bảo có thể tiến bộ, chúng ta cần phải thống nhất một phương pháp 'giám sát lỏng'. Đừng vào phòng em ấy quá thường xuyên, hãy để em ấy cảm thấy mình được tự do."
Thảo rót cho anh một chén trà mạn. Khói trà nghi ngút mang theo mùi hương thanh tao hòa quyện với mùi oải hương trên cơ thể cô. Khi đưa chén trà cho anh, ngón tay cô khẽ lướt qua lòng bàn tay Nam. Sự va chạm ấy nhẹ nhàng như cánh bướm nhưng lại khiến anh thấy nóng rát như chạm vào lửa.
"Tôi tin cậu," Thảo nói, giọng cô dịu dàng đến mức khiến lòng Nam thắt lại. "Cậu là người duy nhất ở đây đứng về phía tôi... ý tôi là, đứng về phía sự bình yên của ngôi nhà này."
Nam nhìn vào đôi mắt ấy. Cô không biết rằng người thanh niên "chính trực" trước mặt đang đồng lõa với sự dối trá của con chồng cô. Cô không biết rằng anh đang tạo ra một màn kịch để có thể ngồi đây, dưới ánh đèn vàng này, nhìn ngắm vẻ u sầu đầy quyến rũ của cô mà không bị ai làm phiền.
"Chị Thảo, chị có bao giờ nghĩ đến việc ra ngoài dạo chơi không?" Nam bất chợt hỏi, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. "Mùa hè ngoài kia, dù nóng, nhưng vẫn có những cơn gió rất đẹp."
Thảo khẽ cười, một nụ cười buồn bã hiện lên trên đôi môi hồng nhạt. "Tôi là vợ của một người đàn ông không bao giờ muốn vợ mình biến mất khỏi tầm mắt của những chiếc camera giám sát và những người làm trong nhà. Ra ngoài... là một khái niệm xa xỉ đối với tôi."
Nam nhìn lên góc trần nhà, nơi một chiếc camera lặng lẽ xoay đi xoay lại. Anh nhận ra sự thật nghiệt ngã: Ngôi biệt thự này không chỉ là một chiếc lồng kính, nó là một nhà tù hoàn hảo được xây bằng tiền bạc và sự chiếm hữu.
"Vậy thì," Nam hạ thấp giọng, nghiêng người về phía cô, "em sẽ mang mùa hè bên ngoài vào đây cho chị. Qua những câu chuyện, qua những cuốn sách... hoặc qua những bí mật mà chỉ chúng ta biết."
Thảo nhìn anh, hơi thở cô hơi dồn dập. Sự nổi loạn của Gia Bảo dường như đã lây sang cả cô, hoặc có lẽ, nó vốn luôn ở đó, chỉ chờ một người như Nhật Nam đến để thổi bùng lên.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, bản hợp đồng với "đứa trẻ hư" đã được thực thi, nhưng một bản hợp đồng vô hình khác, nguy hiểm và đầy khao khát hơn, cũng vừa được ký kết giữa hai tâm hồn cô đơn.
Tiếng ve ngoài vườn bỗng đồng thanh cất tiếng, âm thanh chói tai ấy như muốn che giấu đi nhịp đập của hai trái tim đang bắt đầu lạc nhịp trong sự tĩnh lặng của ngôi biệt thự mùa hè.