MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVùng CấmChương 4

Vùng Cấm

Chương 4

1,054 từ

Tháng Bảy bước vào những ngày đỉnh điểm của đợt nắng nóng. Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, nhưng cái nóng lại mang một sắc thái đặc quánh, như thể không khí đã biến thành một thứ chất lỏng vô hình bóp nghẹt lấy lồng ngực. Trong ngôi biệt thự, tiếng ve sầu từ những rặng cây bao quanh không còn là những âm thanh râm ran vui tai, mà chúng đồng thanh cất lên một khúc nhạc rền rĩ, kéo dài và nhức nhối, len lỏi qua từng kẽ hở của những ô cửa kính dày cộm.

Nhật Nam bước vào phòng khách, hôm nay anh đến muộn hơn thường lệ vì một cơn mưa giông chưa kịp trút xuống đã vội tan, để lại cái oi nồng bốc lên từ mặt đất. Anh thấy Diệp Thảo đang ngồi một mình trong bóng tối lờ mờ. Cô không bật đèn chính, chỉ có chiếc đèn đứng góc phòng tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, chỉ đủ để soi rõ đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau trên đầu gối của cô.

"Bảo đã ra ngoài rồi phải không?" Nam lên tiếng, giọng anh phá tan sự im lặng đặc quánh của căn phòng.

Thảo khẽ giật mình, nhưng cô không quay lại. "Nó vừa leo rào đi cách đây mười phút. Tôi đã thấy... từ cửa sổ phòng ngủ. Nhưng tôi đã làm đúng như thỏa thuận với cậu, tôi coi như không thấy gì cả."

Nam đặt chiếc cặp da xuống mặt bàn gỗ bóng loáng. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy họ. Nó không phải là sự im lặng của sự bình yên, mà là sự im lặng trước một cơn bão, nơi mà người ta có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đập và tiếng kim đồng hồ tích tắc như những nhát búa gõ vào thần kinh.

"Chị có vẻ mệt," Nam tiến lại gần hơn, đứng sau lưng cô. Từ vị trí này, anh có thể thấy những sợi tóc tơ nơi gáy cô đang bết lại vì mồ hôi, và mùi hương oải hương hôm nay nồng nàn hơn, như thể nó đang cố gắng chống chọi lại cái mùi hầm cập của không khí mùa hè.

"Tiếng ve..." Thảo thì thầm, giọng cô nghẹn lại. "Cậu có nghe thấy không? Nó giống như tiếng khóc của những linh hồn bị giam cầm. Càng nắng gắt, chúng càng kêu lớn hơn. Đôi khi tôi chỉ muốn hét lên thật to để át đi cái âm thanh đó, nhưng ngôi nhà này... nó nuốt chửng mọi tiếng động."

Cô xoay người lại, ngước nhìn Nam. Dưới ánh đèn vàng, gương mặt cô nhợt nhạt, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một vẻ khao khát đầy nguy hiểm. Đó là ánh mắt của một người đã bị bỏ đói về cảm xúc quá lâu. Nam cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt. Anh không kìm lòng được mà đưa tay ra, định chạm vào vai cô để an ủi, nhưng rồi anh khựng lại giữa không trung.

Sự chuẩn mực đạo đức trong anh đang gào thét. Anh là gia sư, cô là chủ nhà, là vợ của một người đàn ông quyền lực. Nhưng không gian này, cái nóng này, và sự im lặng đáng sợ này đang bào mòn mọi rào cản.

"Chị đừng nghe chúng nữa," Nam nói, giọng anh khàn đặc. Anh bước tới, mạnh dạn nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của Thảo. Tay cô lạnh toát, đối lập hoàn toàn với hơi nóng đang hừng hực trong huyết quản của anh. "Hãy tập trung vào hơi thở của mình thôi."

Thảo không rụt tay lại. Ngược lại, cô siết chặt lấy tay Nam, như thể anh là chiếc phao duy nhất giữa biển khơi mênh mông cô độc. "Nam... cậu có biết không? Có những đêm tôi đứng ở hành lang, nhìn vào những căn phòng trống rỗng, và tôi tự hỏi liệu mình có thực sự tồn tại không. Hay tôi cũng chỉ là một món đồ nội thất đắt tiền trong cái lồng này?"

Lúc này, tiếng ve ngoài vườn chợt lặng đi trong vài giây. Sự im lặng đột ngột ấy còn đáng sợ hơn cả âm thanh ồn ào trước đó. Trong khoảng không gian không có tiếng động ấy, Nam nghe thấy tiếng thở dồn dập của Thảo, và anh thấy mình đang cúi xuống gần hơn, gần đến mức hơi ấm từ cơ thể hai người bắt đầu giao thoa.

"Chị không phải đồ vật," Nam thì thầm, hơi thở anh phả lên làn da cổ mịn màng của cô. "Chị là một người phụ nữ... rất đẹp. Và chị xứng đáng được cảm nhận mùa hè theo cách khác."

Một tia chớp rạch ngang bầu trời xa xăm, báo hiệu cơn mưa cuối cùng cũng sắp tới. Ánh sáng xanh lét của nó xuyên qua cửa kính, soi rõ sự giằng xé trên gương mặt hai người. Thảo nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay của Nam, nóng hổi.

Ngay khi tiếng sấm nổ vang từ phía chân trời, sự im lặng đáng sợ chính thức vỡ vụn. Thảo buông tay anh ra, lùi lại một bước, hơi thở hổn hển. Cô vội vàng bật đèn trần, ánh sáng trắng lóa mắt chiếu xuống, trả mọi thứ về đúng vị trí khô khốc và lạnh lẽo của nó.

"Cậu... cậu về đi. Cơn mưa sắp lớn rồi," Thảo nói, giọng cô run rẩy, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Nam đứng lặng trong giây lát, cảm giác hụt hẫng và hối tiếc xâm chiếm lấy tâm trí. Anh thu dọn đồ đạc, bước ra khỏi biệt thự đúng lúc những giọt mưa đầu tiên to bằng hạt đỗ bắt đầu rơi xuống mặt đường nhựa nóng bỏng, tạo ra một làn khói trắng xóa.

Tiếng ve đã tắt hẳn, thay vào đó là tiếng mưa rào xối xả như muốn gột rửa đi những suy nghĩ tội lỗi vừa nhen nhóm. Nhưng Nam biết, cơn mưa này sẽ không làm dịu đi cái nóng trong lòng anh, cũng như không thể dập tắt được ngọn lửa mà sự im lặng đáng sợ kia đã nhen nhóm giữa hai người.