1,378 từ
Sau đêm mưa giông với những xúc cảm suýt chút nữa là bùng nổ, bầu không khí trong ngôi biệt thự vào ngày hôm sau không hề dịu đi mà trái lại, nó trở nên đặc quánh một sự gượng gạo đầy ám muội. Nhật Nam bước qua cánh cổng sắt, cảm nhận cái hơi đất ẩm ướt sau mưa đang bị cái nắng gắt của buổi chiều sớm hút ngược lên không trung, tạo thành một tầng sương nóng bao phủ lấy khu vườn.
Thay vì hướng thẳng lên lầu như mọi khi, Nam bị thu hút bởi một bóng dáng quen thuộc phía mái hiên rộng tràn đầy bóng mát của những tán lộc vừng. Ở đó, trên chiếc bàn đá tròn màu trắng tuyết, một bộ đồ trà bằng gốm sứ xương mỏng manh đã được bày biện sẵn.
Diệp Thảo ngồi đó, hôm nay cô mặc một chiếc sườn xám cách tân không tay màu xanh nhạt, mái tóc được búi cao để lộ phần gáy thanh mảnh và đôi khuyên tai ngọc trai lấp lánh mỗi khi cô cử động. Cô đang dùng một chiếc kẹp bạc nhỏ nhẹ nhàng gắp từng cánh hoa hồng khô bỏ vào ấm sứ.
"Hôm nay Bảo xin phép ra ngoài sớm để làm bài tập nhóm cùng bạn," Thảo nói mà không ngước nhìn, giọng cô nghe như tiếng chuông gió va vào nhau, nhẹ và thanh. "Tôi đã đồng ý. Vì vậy, chiều nay... cậu không có học sinh để dạy."
Nam đứng lại bên cạnh bàn, chiếc cặp da trên tay bỗng trở nên nặng nề. Anh hiểu "bài tập nhóm" chỉ là cái cớ mà anh và Bảo đã thống nhất, nhưng việc Thảo chủ động nhắc đến nó cho thấy cô đang chấp nhận đồng lõa với sự dối trá này.
"Vậy chắc tôi nên ra về để chị được nghỉ ngơi," Nam đáp, dù đôi chân anh như bị đóng đinh tại chỗ.
Thảo lúc này mới ngước lên. Đôi mắt cô dưới ánh nắng xiên khoai của buổi chiều trông như hai viên hổ phách trong vắt nhưng chứa đầy tâm sự. "Cậu đã cất công đến tận đây trong cái nóng này, ít nhất hãy uống với tôi một chén trà. Coi như... trả công cho việc cậu đã khiến Bảo ngoan ngoãn hơn mấy ngày qua."
Nam khẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Khoảng cách giữa họ qua mặt bàn đá chỉ chưa đầy một mét. Thảo bắt đầu thực hiện các động tác pha trà một cách chậm rãi, tỉ mỉ như thể cô đang thực hiện một nghi lễ thiêng lanh. Tiếng nước sôi từ chiếc ấm đồng nhỏ reo lên đều đặn, khói trắng bốc lên, làm mờ đi gương mặt thanh tú của người phụ nữ đối diện.
"Đây là trà ướp sen cung đình, loại mà chồng tôi rất thích, nhưng ông ấy hiếm khi ở nhà đủ lâu để thưởng thức hết một ấm trà nóng," cô vừa nói vừa rót dòng nước vàng óng vào hai chiếc chén nhỏ. "Trà này phải uống khi lòng thật tĩnh, nếu không sẽ chỉ thấy vị đắng mà không thấy hậu ngọt."
Nam đón lấy chén trà từ tay cô. Ngón tay họ không chạm vào nhau, nhưng hơi nóng tỏa ra từ chén sứ khiến Nam cảm giác như một luồng nhiệt chạy thẳng vào tim. Anh nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát nhẹ tan trên đầu lưỡi, rồi một hương thơm thanh khiết, dịu dàng lan tỏa khắp khoang miệng.
"Trà ngon lắm, chị Thảo," anh thì thầm.
"Nam này," Thảo bất chợt gọi tên anh, không còn danh xưng "cậu gia sư" xa cách. "Cậu có thấy tôi là một người đàn bà tội lỗi không? Khi mà tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm khi chồng mình vắng nhà, và cảm thấy vui khi một người lạ như cậu xuất hiện?"
Câu hỏi của cô trực diện đến mức khiến Nam suýt chút nữa làm rơi chén trà. Anh nhìn sâu vào mắt cô, thấy trong đó là cả một vùng trời đổ nát của sự cô đơn.
"Em không có quyền phán xét chị," Nam đổi cách xưng hô, sự xưng tụng "chị - em" trong bối cảnh này bỗng trở nên tình tứ và nguy hiểm lạ thường. "Trong tâm lý học, con người luôn tìm kiếm sự kết nối khi họ bị cô lập quá lâu. Đó là bản năng sinh tồn, không phải là tội lỗi."
Thảo khẽ cười, nụ cười đầu tiên thực sự rạng rỡ kể từ khi Nam bước chân vào ngôi nhà này. "Cậu lúc nào cũng dùng tâm lý học để giải mã tôi. Vậy cậu có giải mã được... tại sao tay cậu đang run không?"
Nam giật mình nhìn xuống. Quả thật, chiếc chén sứ trên tay anh đang rung nhẹ, tạo ra những gợn sóng nhỏ trên mặt nước trà. Anh đặt chén xuống bàn, cố giữ vẻ điềm tĩnh.
"Vì cái nóng, và vì... sự hiện diện của chị."
Thảo không nói gì, cô chỉ lặng lẽ đẩy đĩa bánh ngọt về phía anh. Những chiếc bánh quy nhỏ xíu hình hoa đào, thơm mùi bơ và vani. Cô cầm một chiếc bánh lên, nhưng không ăn mà chỉ xoay nhẹ nó giữa hai đầu ngón tay.
"Trong ngôi nhà này, mọi thứ đều được sắp đặt hoàn hảo. Từ màu sơn tường cho đến vị trí của từng chậu cây. Chồng tôi yêu sự hoàn hảo, và tôi là mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện bức tranh về một gia đình thành đạt của ông ấy. Nhưng ông ấy quên mất rằng, tôi không phải là một mảnh gỗ, tôi biết đau và biết khát."
Nam nhìn những giọt mồ hôi li ti đọng trên thái dương của Thảo. Anh lấy trong túi ra một chiếc khăn tay sạch, chần chừ một giây rồi đưa lên, nhẹ nhàng thấm đi vệt mồ hôi ấy cho cô. Thảo khẽ run lên khi cảm nhận được lớp vải mềm và hơi ấm từ bàn tay anh áp sát vào gương mặt mình. Cô không tránh né, thậm chí còn hơi nghiêng đầu, như một con mèo nhỏ khao khát sự vuốt ve sau bao ngày bị bỏ rơi.
"Mùa hè này... em sẽ không để chị phải khát nữa," Nam nói, giọng anh trầm xuống đầy ám muội.
Bữa trà chiều kéo dài trong sự im lặng của những lời không nói ra. Tiếng ve sầu ngoài kia vẫn kêu, nhưng dường như nó đã bị đẩy lùi ra xa bởi không gian riêng tư dưới mái hiên này. Thảo bắt đầu kể cho anh nghe về tuổi trẻ của cô, về những ước mơ bị dập tắt khi cô bước chân vào cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối này. Nam lắng nghe, thi thoảng anh lại đưa tay rót thêm trà, và mỗi lần như thế, sự va chạm vô tình giữa hai cơ thể lại tăng dần lên.
Khi nắng chiều đã ngả sang màu tím thẫm và những bóng râm đã bao trùm lấy cả khu vườn, ấm trà cũng đã cạn. Thảo đứng dậy thu dọn bát đĩa. Nam định giúp một tay, nhưng khi cả hai cùng chạm vào chiếc khay bạc, đôi tay họ đã đan vào nhau. Lần này, không ai rụt lại.
Hơi nóng của buổi chiều tháng Bảy dường như cô đặc lại xung quanh họ. Nam nhìn thấy hơi thở của Thảo gấp gáp hơn, lồng ngực cô phập phồng dưới lớp sườn xám mỏng manh.
"Nam... đừng..." cô thì thầm, nhưng đôi mắt lại nói điều ngược lại.
"Chị Thảo, trà chiều đã kết thúc, nhưng mùa hè của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi," Nam đáp lại, ánh mắt anh rực cháy một ngọn lửa tuổi trẻ đầy đam mê và liều lĩnh.
Họ đứng đó, dưới mái hiên của ngôi biệt thự tĩnh lặng, giữa những chuẩn mực đạo đức đang dần rạn nứt và những khao khát được yêu thương đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bữa trà chiều đầu tiên không chỉ là một buổi tiếp khách, nó là phát súng mở màn cho một cuộc tình vụng trộm đầy hồi hộp mà cả hai đều biết rằng sẽ không có đường lui.