1,265 từ
Bầu không khí sau bữa trà chiều hôm ấy không còn là sự tĩnh lặng đơn thuần của một ngôi biệt thự ngoại ô, mà nó đã trở thành một thứ áp suất cực lớn, chờ chực bùng nổ. Nhật Nam bước vào nhà với một tâm thế khác, nhưng ngay lập tức, anh cảm nhận được một luồng điện xẹt qua không gian.
Gia Bảo không còn trốn học. Thay vì lẻn ra vườn sau như mọi khi, cậu thiếu niên ngồi lù lù giữa phòng khách, đôi chân gác lên bàn trà bằng đá cẩm thạch – chính là nơi mà hôm qua Nam và Thảo đã ngồi đối diện nhau. Chiếc điều khiển tivi bị Bảo bấm xoành xoạch, âm thanh từ các kênh hành động vang lên chát chúa, như một sự tuyên chiến không lời.
"Hôm nay em không đi làm bài tập nhóm à?" Nam bình thản đặt cặp xuống, cố giữ cho giọng mình không lộ chút gợn sóng.
Gia Bảo nhếch mép, ánh mắt sắc lẹm liếc nhìn Nam từ đầu đến chân. "Hết vui rồi. Với lại, tôi thấy ở nhà xem kịch còn thú vị hơn."
Cánh cửa bếp mở ra, Diệp Thảo bước ra với một khay trái cây. Khi thấy Bảo ngồi đó, bước chân cô khựng lại một nhịp rất khẽ, gương mặt thoáng chút bối rối nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm nhiên của một người mẹ kế mẫu mực.
"Bảo, xuống chân ngay. Con không được vô lễ với thầy giáo như thế," Thảo nhắc nhở, nhưng giọng cô có chút gì đó thiếu đi uy lực thường ngày.
Gia Bảo không những không hạ chân xuống mà còn ngả người ra sau, cười khẩy: "Thầy giáo? Hay là 'khách quý' của dì? Dạo này tôi thấy dì chăm chút cho mấy buổi dạy kèm này quá nhỉ. Nào là trà sen cung đình, nào là bánh ngọt hoa đào. Bố tôi mà biết dì chu đáo với gia sư thế này, chắc ông ấy cảm động lắm."
Mặt Thảo tái nhợt đi trong tích tắc. Nam cảm nhận được hơi thở của cô nghẹn lại ở cổ họng. Những lời của Bảo như những mũi kim đâm vào bong bóng xà phòng của sự yên bình giả tạo mà họ vừa tạo ra. Sự chống đối của Bảo không còn là sự nổi loạn của một đứa trẻ lười học, mà đã mang hơi hướng của một kẻ đang nắm giữ bí mật.
"Vào phòng học đi, Bảo. Chúng ta còn phần bài tập về xác suất chưa xong," Nam cắt ngang, giọng anh đanh lại, dùng uy thế của một người thầy để áp chế bầu không khí.
Bảo đứng phắt dậy, hất văng chiếc điều khiển xuống thảm. Cậu bước lại gần Nam, đứng đối mặt. Dù mới 15 tuổi nhưng Bảo đã cao gần bằng Nam, đôi mắt cậu chứa đựng một sự thù hằn và khinh bỉ sâu sắc. "Xác suất à? Vậy anh tính xem xác suất để một gia sư bị tống cổ ra khỏi đây là bao nhiêu phần trăm khi tôi nói với bố về những gì anh và bà ta làm sau lưng tôi?"
"Bảo! Con quá đáng rồi đấy!" Thảo lớn tiếng, khay trái cây trên tay cô run rẩy bần bật.
"Tôi quá đáng hay hai người quá đáng?" Bảo quay sang nhìn Thảo, ánh mắt rực lửa. "Bà tưởng tôi không biết gì sao? Cái cách bà nhìn anh ta, cái cách bà cười... bà quên mất mình là vợ của ai rồi à? Hay cái biệt thự này vẫn chưa đủ rộng để bà chứa chấp cái thói lăng loàn của mình?"
"Chát!"
Một tiếng tát khô khốc vang lên giữa phòng khách. Thảo đứng đó, bàn tay vừa giáng xuống mặt Bảo còn run rẩy trên không trung. Cô thở dốc, nước mắt dâng đầy trong khóe mắt nhưng không rơi. Sự im lặng lúc này mới thực sự đáng sợ. Tiếng ve sầu ngoài kia dường như cũng im bặt trước sự đổ vỡ của trật tự trong nhà.
Gia Bảo không khóc. Cậu đưa tay quệt ngang khóe miệng bị rách, nở một nụ cười cay đắng và tàn nhẫn. "Tốt lắm. Bà cuối cùng cũng lộ mặt rồi. Đây mới là con người thật của bà đúng không?"
Cậu quay sang nhìn Nam, ánh mắt đầy thách thức: "Anh thắng rồi đấy, thầy giáo. Anh đã dạy cho bà ta cách để phản kháng. Nhưng hãy nhớ, ở đây, tôi mới là người mang họ Lâm."
Nói rồi, Bảo chạy xộc lên cầu thang, tiếng cửa phòng đóng sầm lại khiến những chùm đèn pha lê trên trần nhà rung rinh, phát ra những tiếng kêu lanh lảnh đầy ai oán.
Dưới phòng khách, chỉ còn lại Nam và Thảo. Thảo khuỵu xuống chiếc ghế sofa, che mặt khóc nức nở. Những giọt nước mắt uất ức và sợ hãi chảy qua kẽ tay, thấm ướt lớp vải lụa. Nam muốn lại gần, muốn ôm lấy bờ vai đang run lên kia, nhưng anh chợt nhận ra mình đang đứng dưới ống kính của chiếc camera trên góc tường. Sự chống đối của Bảo đã kéo anh trở lại với hiện thực nghiệt ngã: họ đang ở trong một pháo đài đầy rẫy tai mắt.
Nam bước lại gần, nhưng không chạm vào cô. Anh đứng ở một khoảng cách đủ gần để cô cảm thấy hơi ấm, nhưng đủ xa để máy giám sát không thấy điều gì bất thường.
"Chị Thảo, bình tĩnh lại đi. Em sẽ nói chuyện với Bảo," Nam thì thầm, giọng anh đau đớn.
"Nó biết rồi, Nam ơi... Nó sẽ nói với ông ấy. Tôi sẽ mất tất cả," Thảo nghẹn ngào trong tiếng nấc.
"Nó sẽ không nói đâu," Nam khẳng định, đôi mắt anh trở nên lạnh lùng và tính toán. "Bảo là một đứa trẻ cô đơn, nó phản ứng như vậy vì nó cảm thấy bị phản bội bởi người duy nhất mà nó vốn dĩ (dù không thừa nhận) đã bắt đầu tin tưởng. Nó không muốn phá hủy ngôi nhà này, nó chỉ muốn gây sự chú ý."
Nam nhìn lên tầng hai, nơi cánh cửa phòng Bảo vẫn đóng chặt. Anh nhận ra rằng cuộc chơi này đã thay đổi cấp độ. Gia Bảo không còn là học trò, mà đã trở thành một đối trọng trực tiếp. Sự chống đối của cậu thiếu niên chính là rào cản lớn nhất, nhưng cũng là thứ duy nhất khiến mối quan hệ giữa Nam và Thảo trở nên kịch tính và mãnh liệt hơn.
Cái nóng của mùa hè dường như càng lúc càng oi bức, nhưng lúc này, trong lòng Nhật Nam là một sự lạnh lẽo đến đáng sợ. Anh biết mình phải làm gì. Anh phải biến sự chống đối của Bảo thành một công cụ, hoặc phải khuất phục nó hoàn toàn nếu muốn tiếp tục được ở lại bên cạnh người phụ nữ đang tan vỡ kia.
"Chị lên phòng nghỉ đi," Nam nói, bàn tay anh vô tình chạm vào gấu váy của cô – một sự liều lĩnh trong phút chốc. "Để em giải quyết chuyện này. Tin em."
Thảo ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh như nhìn vào một vị cứu tinh. Cô gật đầu nhẹ, rồi lảo đảo bước lên lầu. Nam đứng lại giữa phòng khách trống trải, ánh đèn vàng vẫn tỏa xuống đều đặn, nhưng bóng tối trong lòng anh đang dần lan rộng, nuốt chửng cả sự chính trực cuối cùng của một người sinh viên đại học.