MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVùng CấmChương 7

Vùng Cấm

Chương 7

1,081 từ

Sau tiếng đóng cửa rầm trời của Gia Bảo, ngôi biệt thự chìm vào một thứ im lặng khác thường—không phải sự yên ả của hòa bình, mà là sự tĩnh lặng của một bãi mìn sau vụ nổ đầu tiên. Nhật Nam đứng giữa phòng khách, hơi thở anh nặng nề hòa cùng tiếng máy điều hòa chạy rì rì đều đặn. Anh nhìn xuống sàn nhà, nơi vài cánh hoa hồng khô từ khay trà ban nãy rơi vãi, bị đôi giày của Gia Bảo giẫm nát, xám xịt và tơi tả.

Anh biết mình không thể rời đi lúc này. Nếu anh đi, sợi dây liên kết mong manh giữa ba người sẽ đứt hẳn. Nhật Nam lẳng lặng bước lên cầu thang gỗ. Tiếng kẽo kẹt dưới chân nghe như tiếng lòng anh đang rạn vỡ. Khi đi ngang qua phòng ngủ của Thảo, anh thấy cánh cửa khép hờ. Một mùi hương oải hương nồng nàn từ bên trong thoát ra, vương vấn vào không khí, bám lấy lớp áo sơ mi trắng của anh như một lời cầu cứu câm lặng.

Nam dừng lại trước phòng Gia Bảo. Anh không gõ cửa theo phép lịch sự thông thường mà vặn nắm đấm, bước thẳng vào trong.

Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh lè từ dàn máy tính hắt lên gương mặt góc cạnh của cậu thiếu niên. Bảo đang ngồi bó gối trên giường, đôi mắt quầng thâm nhìn trân trân vào khoảng không. Thấy Nam, cậu không chửi bới, không xua đuổi, chỉ cười khẩy một tiếng đầy cay nghiệt.

"Anh vào đây để xin lỗi thay bà ta, hay để cầu xin tôi ngậm miệng?"

Nam không trả lời ngay. Anh bước tới cửa sổ, kéo tung rèm cửa. Ánh hoàng hôn tím thẫm rớt vào phòng, chiếu lên vết đỏ lằn trên má Bảo. Nam ngồi xuống chiếc ghế xoay, đối diện với cậu học trò.

"Tôi vào đây để nói về bố em," Nam bình thản. "Em nghĩ em sẽ nói gì với ông ấy? Rằng dì Thảo ngoại tình với gia sư? Em có bằng chứng không? Hay em định dùng sự suy diễn của một đứa trẻ con để phá nát cái danh dự mà bố em tôn thờ hơn cả mạng sống?"

Gia Bảo nghiến răng: "Tôi thấy hết! Ánh mắt hai người nhìn nhau... tởm chết đi được."

"Đúng, em thấy," Nam tiến lại gần, giọng hạ thấp đầy áp lực. "Nhưng em cũng thấy dì em đã cô đơn thế nào trong ngôi nhà này. Em cũng thấy bố em coi dì như một món đồ trang trí. Bảo này, em và dì ấy thực ra rất giống nhau. Cả hai đều bị nhốt trong cái lồng dát vàng này, và cả hai đều khao khát được ai đó thực sự nhìn thấy mình. Em trốn học, em quậy phá cũng chỉ vì muốn bố em nhìn về phía này một lần, đúng không?"

Bảo run lên. Điểm yếu tâm lý bị xoáy sâu khiến lớp vỏ bọc ngông cuồng của cậu nứt toác.

"Tôi sẽ không mách bố," Bảo gằn giọng, nước mắt bắt đầu chực trào. "Không phải vì tôi sợ anh, hay thương bà ta. Mà vì nếu bố tôi biết, ông ấy sẽ đuổi bà ta đi, rồi lại rước về một người đàn bà khác giả tạo hơn. Ít nhất... bà ta còn biết đau."

Nam thở phào nhẹ nhõm, nhưng thâm tâm anh lại trào dâng một cảm giác ghê tởm chính mình. Anh vừa dùng kỹ năng tâm lý để thao túng một đứa trẻ, biến bí mật của mình thành một sự thỏa hiệp đen tối.

"Giữ lời nhé. Giờ thì nghỉ ngơi đi," Nam nói rồi đứng dậy bước ra ngoài.

Hành lang tầng hai lúc này không bật đèn. Ánh sáng duy nhất chỉ là vệt nắng tàn yếu ớt từ ô cửa sổ cuối dãy. Khi Nam vừa khép cửa phòng Bảo, một bóng người từ góc tối bước ra, va thẳng vào lồng ngực anh.

Mùi oải hương ập đến, mạnh mẽ và nồng nàn. Là Thảo. Cô đã đứng đó từ lúc nào, lo lắng nghe ngóng cuộc đối thoại bên trong. Nam theo bản năng đưa tay đỡ lấy eo cô để cả hai không ngã. Trong bóng tối lờ mờ, da thịt họ chạm nhau qua lớp vải mỏng. Hơi nóng từ cơ thể Thảo như truyền thẳng sang Nam, khiến anh choáng váng.

"Bảo sao rồi em?" Thảo thì thầm, hơi thở cô phả lên cằm anh, dồn dập và run rẩy.

"Mọi chuyện ổn rồi. Nó sẽ giữ bí mật," Nam đáp, nhưng anh không buông tay ra. Ngược lại, cánh tay anh siết nhẹ hơn, kéo cô sát lại vào vùng an toàn của lồng ngực mình.

Thảo khẽ rên lên một tiếng nhỏ, đầu cô tựa vào vai anh. Những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo sơ mi, ngay vị trí trái tim anh đang đập liên hồi. Trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ của hành lang, Nam cảm nhận rõ rệt mùi hương oải hương đang thấm đẫm vào từng thớ vải trên tay áo mình. Đó là mùi của sự phản bội, nhưng cũng là mùi của một khao khát không thể cưỡng lại.

"Nam... chị sợ lắm," Thảo nói trong hơi nấc. "Chị không biết mình đang làm gì nữa. Chị như người mất trí vậy."

Nam cúi xuống, môi anh chạm nhẹ vào màng tai cô, giọng khàn đặc: "Đừng sợ. Em ở đây. Mùa hè này, cứ để mình mất trí một lần đi."

Anh buông cô ra trước khi sự kiểm soát hoàn toàn biến mất. Thảo đứng đó, gương mặt nửa sáng nửa tối, đôi mắt nhìn anh đầy vẻ uẩn ức nhưng cũng đầy lệ thuộc. Nam quay lưng bước xuống lầu, bước đi của anh dường như không còn vững chãi như lúc mới đến.

Khi ra đến cổng, gió buổi đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi ẩm của cơn mưa sắp tới. Nam đưa cánh tay lên, mùi hương oải hương từ người Thảo vẫn vương vấn nồng đậm trên tay áo sơ mi. Anh biết, mùi hương này sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí anh, nó là dấu ấn của một ranh giới đã bị bước qua, là khởi đầu cho những đêm dài thảo luận "phương pháp dạy dỗ" dưới ánh đèn vàng, nơi mà lý trí sẽ hoàn toàn đầu hàng trước bản năng.