MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVùng CấmChương 8

Vùng Cấm

Chương 8

878 từ

Tin nhắn của ông Lâm đến vào lúc ba giờ chiều, vỏn vẹn vài chữ khô khốc: "Công tác đột xuất ở Singapore một tuần. Ở nhà trông coi Bảo cho tốt."

Đối với ngôi biệt thự này, tin nhắn ấy giống như một sắc lệnh bãi bỏ mọi xiềng xích vô hình. Khi Nhật Nam bước qua cửa vào buổi chiều hôm đó, anh không thấy sự căng thẳng thường trực của những người làm hay vẻ khép nép của Thảo. Ngôi nhà dường như rộng hơn, nhưng cũng trống trải hơn bao giờ hết. Người đàn ông chủ gia đình – người mà chỉ riêng cái tên thôi cũng đủ khiến không khí trở nên đặc quánh – đã vắng mặt. Sự vắng mặt đó tạo ra một lỗ hổng quyền lực, và Nam biết, mình đang là người lấp đầy nó.

Nam thấy Thảo ở phòng sinh hoạt chung tầng hai. Hôm nay cô không mặc sườn xám hay váy lụa kín cổng cao tường. Cô diện một chiếc váy hai dây màu trắng sữa bằng chất liệu lanh mềm mại, để lộ bờ vai gầy mỏng manh và xương quai xanh thanh tú. Cô ngồi trên thảm lông, tự tay cắm những cành hoa loa kèn trắng vào bình sứ lớn.

"Ông ấy đi rồi," Thảo nói, không ngước nhìn nhưng giọng cô có một sự rung động lạ thường, nửa nhẹ nhõm, nửa hoang mang.

"Em biết," Nam đặt cặp sách xuống, anh ngồi xuống sàn nhà, đối diện với cô qua những nhành hoa trắng muốt. "Bảo đâu rồi chị?"

"Nó xin đi cắm trại với lớp. Lần này tôi không ngăn cản, cũng không hỏi thêm. Tôi đã đưa tiền cho nó và bảo nó hãy đi thật vui vẻ," Thảo cười, một nụ cười mang theo chút vị đắng. "Thật nực cười phải không? Chúng ta đang hối lộ đứa trẻ bằng sự tự do để mua lấy sự tự do cho chính mình."

Sự thẳng thắn của cô khiến Nam sững sờ. Không còn những lời vòng vo, không còn những lý do về "phương pháp dạy dỗ". Khi người đàn ông chủ gia đình vắng mặt, cái mặt nạ "gia sư" và "mẹ kế" cũng bắt đầu rạn nứt.

Cái nóng của buổi chiều len qua lớp rèm mỏng, hắt những vệt sáng lốm đốm lên làn da trắng sứ của Thảo. Trong căn phòng chỉ có tiếng xoay của chiếc quạt trần cũ kỹ và tiếng hơi thở của hai người. Nam đưa tay giúp cô cắt một cành hoa quá dài. Những ngón tay anh cố tình chạm vào tay cô, và lần này, Thảo không rụt lại. Cô để yên, thậm chí còn hơi ngả lòng bàn tay về phía anh.

"Chị có biết cảm giác này là gì không?" Nam thì thầm, giọng anh trầm đục. "Là khi chị biết mình đang đứng trên bờ vực, nhưng chị lại chẳng muốn lùi lại."

Thảo ngước nhìn anh, đôi mắt cô sâu thẳm và ướt át như mặt hồ đêm. "Nam này, mười năm qua, chưa một lần nào tôi cảm thấy mình là chủ nhân của ngôi nhà này. Tôi chỉ là một món đồ trưng bày để ông Lâm hãnh diện với đối tác. Nhưng hôm nay, trong bóng tối của hành lang hay dưới ánh đèn này, tôi thấy mình đang sống. Dù là một sự sống vụng trộm."

Cô buông chiếc kéo xuống, tiếng kim loại chạm vào sàn đá vang lên một tiếng "choang" khô khốc. Thảo đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trẻ trung của Nam. Những đầu ngón tay cô run rẩy lướt qua gò má, rồi dừng lại ở bờ môi anh.

"Em trẻ quá, Nam ạ. Thanh xuân của em rực rỡ đến mức khiến tôi thấy sợ hãi."

Nam không kìm chế được nữa. Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh Thảo vào lòng mình. Sự va chạm cơ thể đột ngột khiến cả hai cùng ngã xuống lớp thảm lông mềm mại. Những đóa hoa loa kèn trắng bị đè bẹp, tỏa ra một mùi hương nồng nàn, ngai ngái trộn lẫn với mùi oải hương quen thuộc.

Trong cái nóng oi ả và sự tĩnh lặng tuyệt đối của ngôi nhà khi vắng chủ, mọi rào cản đạo đức cuối cùng đã sụp đổ. Nam vùi đầu vào cổ cô, hít hà mùi hương của sự tự do và cả sự tội lỗi. Thảo vòng tay ôm chặt lấy lưng anh, như thể nếu cô buông ra, cô sẽ tan biến vào hư không.

"Đừng đi... tối nay đừng về," cô thầm thì giữa những nụ hôn vụng dập.

Bên ngoài cửa sổ, trời bắt đầu chuyển màu xám xịt. Một cơn mưa rào mùa hạ lại sắp đổ xuống. Nhưng bên trong ngôi biệt thự, một cơn bão khác đã thực sự bắt đầu. Sự vắng mặt của ông Lâm đã mở ra một vùng đất cấm, nơi mà Nhật Nam và Diệp Thảo đang đắm chìm vào nhau, mặc kệ ngày mai có thể là vực thẳm.

Chiếc quạt trần vẫn quay đều, ánh đèn vàng vẫn tỏa xuống, nhưng bóng của hai người trên tường đã hòa làm một, nhòe đi giữa không gian mùa hè nóng bỏng và đầy ám ảnh.