MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVùng CấmChương 9

Vùng Cấm

Chương 9

784 từ

Cơn mưa rào lúc chập choạng tối không làm dịu đi cái nóng, nó chỉ khiến độ ẩm trong không khí tăng cao, bao phủ lên vạn vật một lớp màng hơi nước dính dấp và nồng nặc mùi đất ẩm. Sau những giây phút cuồng nhiệt bộc phát ở chương trước, một sự tĩnh lặng đầy suy tư bao trùm lấy phòng sinh hoạt.

Diệp Thảo đã bật chiếc đèn đứng ở góc phòng. Thứ ánh sáng vàng dịu mắt ấy khoanh vùng một khoảng không gian nhỏ hẹp, tách biệt họ ra khỏi bóng tối đang bủa vây phần còn lại của ngôi biệt thự rộng lớn. Nam ngồi trên ghế sofa, tay mân mê một tách cà phê đã nguội ngắt, trong khi Thảo ngồi bệt dưới thảm, tựa đầu vào đầu gối anh.

Đây chính thức là "buổi thảo luận" đầu tiên của họ dưới tư cách là những kẻ đồng lõa, không còn là gia sư và phụ huynh.

"Bố của Bảo... ông ấy quản lý mọi thứ qua hệ thống này." Thảo khẽ ngước lên, chỉ tay về phía chiếc camera ẩn dưới lớp vỏ trang trí của chiếc đồng hồ gỗ cổ điển trên tường. "Nhưng ông ấy chỉ kiểm tra vào cuối tuần, hoặc khi có thông báo bất thường từ hệ thống an ninh. Một tuần này, chúng ta đang sống trong một kẽ hở của thời gian."

Nam đưa tay vuốt tóc cô, cảm nhận sự mềm mại của những lọn đen dài. "Em đã quan sát rồi. Nếu chúng ta duy trì lịch trình như cũ, đèn trong phòng học vẫn bật vào khung giờ đó, thì trên hệ thống giám sát, mọi thứ vẫn sẽ là một 'buổi học' bình thường."

Thảo khẽ cười, một nụ cười pha lẫn sự chua chát. "Chúng ta đang dùng chính sự bỏ bê của ông ấy để lừa dối ông ấy. Có phải tôi quá tàn nhẫn không, Nam?"

Nam cúi xuống, nâng cằm cô lên để đối diện với ánh mắt mình. Dưới ánh đèn vàng, gương mặt Thảo đẹp một cách liêu trai, đôi môi hơi sưng mọng vì những nụ hôn trước đó. "Tàn nhẫn là khi ông ấy nhốt chị trong cái lồng này mà không cho chị hơi ấm. Chị chỉ đang lấy lại những gì thuộc về mình—sự sống."

Họ bắt đầu "thảo luận", nhưng không phải về phương pháp dạy dỗ Bảo, mà về cách thức để tồn tại trong những ngày sắp tới. Họ nói về việc làm thế nào để đối diện với những người làm trong nhà, cách để Bảo không nảy sinh thêm sự thù ghét, và cả những giới hạn mà họ không được phép vượt qua nếu không muốn bị phát hiện.

Sự đối lập giữa chuẩn mực đạo đức và khao khát yêu thương chưa bao giờ rõ rệt như lúc này. Nam là một sinh viên ngành Tâm lý, anh biết rõ mình đang lún sâu vào một mối quan hệ độc hại và nguy hiểm. Nhưng mỗi khi mùi hương oải hương từ làn da Thảo xộc vào mũi, mỗi khi đôi tay cô siết lấy tay anh dưới gầm bàn, mọi lý thuyết về đạo đức đều trở nên vô nghĩa trước sự thật rằng: anh yêu cảm giác được là người duy nhất che chở cho người đàn bà này.

"Chị biết không," Nam thì thầm, giọng anh vang lên trong căn phòng vắng lặng, "Em đã từng ghét ánh đèn vàng này. Nó làm em thấy buồn ngủ và tù túng. Nhưng giờ đây, em chỉ muốn thời gian dừng lại mãi ở khoảnh khắc này, dưới ánh đèn này, nơi chỉ có hai chúng ta."

Thảo nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm từ lòng bàn tay Nam. "Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy căn phòng này không còn lạnh lẽo. Nhưng Nam ơi, khi mùa hè kết thúc, khi ánh đèn này tắt đi... chúng ta sẽ là ai?"

Nam không trả lời. Anh biết câu hỏi đó không có đáp án tốt đẹp. Anh chỉ lặng lẽ kéo cô đứng dậy, dẫn cô về phía cửa sổ. Cơn mưa đã tạnh, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên. Ngoài kia, bóng tối của khu vườn đen thẳm, nhưng bên trong này, dưới ánh đèn vàng ấm áp, họ đang sưởi ấm cho nhau bằng một tình yêu vụng trộm đầy thành kính.

Buổi thảo luận đầu tiên kết thúc không bằng một kết luận cụ thể, mà bằng một thỏa thuận ngầm: họ sẽ sống cho hiện tại, cho một tuần tự do ngắn ngủi này, mặc kệ những sóng gió đang âm thầm tích tụ phía sau cánh cổng sắt.