1,257 từ
Ánh đèn vàng trong phòng sinh hoạt chung chưa bao giờ tắt trước mười hai giờ đêm kể từ khi ông Lâm rời đi. Trên chiếc bàn gỗ gụ, những cuốn giáo trình tâm lý học và tập đề cương của Gia Bảo vẫn nằm đó, nhưng chúng chỉ còn đóng vai trò như một lớp ngụy trang hoàn hảo cho những cuộc hội thoại kéo dài bất tận.
Bên ngoài, tiếng ve sầu đã thưa dần, thay vào đó là tiếng dế gáy bùi ngùi trong những bụi hoa hồng trà đẫm sương đêm. Nam và Thảo ngồi trên ban công, nơi bóng tối che khuất họ khỏi tầm mắt của những chiếc camera giám sát. Chỉ có ánh sáng từ những ngôi sao xa xôi và hơi nóng âm ỉ của mặt đất bốc lên sau một ngày bị nung nấu.
"Hôm nay chúng ta sẽ không nói về Freud hay Maslow nữa," Nam lên tiếng, giọng anh trầm thấp, tan vào không gian tĩnh lặng. Anh nhìn sang Thảo, người đang thu mình trong chiếc ghế mây, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không mịt mù của khu vườn. "Hãy nói về chị đi. Về cô gái tên Diệp Thảo trước khi bước vào ngôi biệt thự này."
Thảo khẽ rùng mình, một cái rùng mình không phải vì lạnh mà vì một ký ức nào đó vừa bị chạm đến. Cô im lặng hồi lâu, nhấp một ngụm trà đã nguội ngắt, vị đắng chát đọng lại nơi đầu lưỡi như hương vị của mười năm qua.
"Diệp Thảo của mười năm trước à?" Cô cười nhạt, âm thanh vỡ vụn như tiếng pha lê chạm vào đá. "Cô ấy từng là một sinh viên trường Nhạc, Nam ạ. Cô ấy thích mặc váy hoa nhí, đi xe đạp cũ dọc những con phố trồng đầy hoa sữa, và mơ về một buổi biểu diễn ở khán phòng lớn nơi cô ấy sẽ được chơi bản Nocturne của Chopin dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ."
Nam nhìn đôi bàn tay thon dài của Thảo, những ngón tay vẫn hay run rẩy khi pha trà. "Tại sao chị lại dừng lại?"
"Vì hiện thực không có nốt nhạc nào êm dịu cả," Thảo cúi đầu. "Gia đình tôi lâm vào nợ nần. Cha tôi ngã bệnh. Và rồi ông Lâm xuất hiện—như một vị cứu tinh, hoặc một người mua hàng hào phóng. Ông ấy không cần một nghệ sĩ piano, ông ấy cần một người vợ trẻ đẹp, có học thức để đứng cạnh ông ấy trong những buổi tiệc xã giao. Tôi đã bán cây đàn của mình để mua lấy những liều thuốc cho cha, và bán luôn cả tự do của mình để bước vào đây."
Cô ngước lên nhìn Nam, đôi mắt ướt đẫm nhưng không để nước mắt rơi. "Cậu có biết cảm giác khi mình chơi một bản nhạc mà không ai lắng nghe không? Mười năm qua, tôi đã sống như thế. Ông Lâm yêu tôi theo cách người ta yêu một chiếc bình cổ. Ông ấy lau chùi, bảo quản, nhưng chưa bao giờ hỏi tôi rằng tôi có đang đau ở đâu không."
Nam cảm thấy tim mình thắt lại. Anh vươn tay ra, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, đan chặt những ngón tay mình vào đó. "Em đang nghe đây, Thảo. Mọi âm thanh từ trái tim chị, em đều đang nghe rất rõ."
"Còn cậu?" Thảo hỏi ngược lại, giọng cô dịu đi. "Một chàng sinh viên giỏi giang, đầy triển vọng... tại sao cậu lại chấp nhận làm gia sư ở một nơi đầy rắc rối này? Cậu có thể có một cuộc sống bình thường, một cô bạn gái cùng lứa tuổi, cùng nhau đi xem phim hay ăn những món lề đường."
Nam khẽ tựa lưng vào lan can, nhìn lên bầu trời đêm. "Em cũng từng có một cuộc sống như thế. Nhưng chị biết không, tâm lý học dạy em cách giải mã người khác, nhưng lại không dạy em cách lấp đầy sự trống rỗng của chính mình. Em sinh ra trong một gia đình công chức bình thường, mọi thứ đều được định sẵn. Học tập, làm việc, kết hôn... nó nhạt nhẽo đến mức đôi khi em muốn phá vỡ tất cả. Khi bước vào ngôi nhà này, nhìn thấy chị bên cửa sổ nhòe nắng hôm ấy, em nhận ra mình không phải đến đây để dạy Bảo. Em đến đây để tìm kiếm một thứ gì đó thực sự rung động, một thứ gì đó vượt ra ngoài những trang giáo án khô khan."
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt rực cháy. "Chị chính là bản nhạc mà em muốn học cả đời. Một bản nhạc phức tạp, buồn bã nhưng đầy mê hoặc."
Sự chia sẻ ấy khiến khoảng cách giữa hai người hoàn toàn biến mất. Họ không còn là hai cá thể xa lạ tình cờ gặp nhau, mà là hai linh hồn vụn vỡ đang tìm cách hàn gắn lại bằng những mảnh ký ức của đối phương. Nam kể cho cô nghe về những áp lực của một kẻ luôn phải tỏ ra hoàn hảo trong mắt cha mẹ. Thảo kể cho anh nghe về những buổi chiều cô ngồi một mình trong phòng nhạc trống rỗng, lướt ngón tay trên mặt bàn gỗ như đang lướt trên phím đàn đã mất.
Đêm càng về khuya, không gian càng trở nên riêng tư đến lạ kỳ. Những câu chuyện về quá khứ, về những nỗi sợ hãi thầm kín, về những giấc mơ dang dở cứ thế tuôn ra, không hề nằm trong bất kỳ chương mục giáo trình nào. Họ học cách hiểu nhau qua từng nhịp thở, qua từng cái chạm tay vô tình nhưng chứa đầy ẩn ý.
"Nam này," Thảo thì thầm, đầu cô tựa vào vai anh, mùi oải hương trên tóc cô quyện vào mùi mồ hôi nam tính của anh. "Nếu một ngày ông Lâm trở về, và mọi thứ phải kết thúc... cậu có hối hận không?"
Nam siết chặt bờ vai cô, cảm nhận sự mỏng manh của người phụ nữ trong lòng mình. "Em chưa bao giờ sống thực sự cho đến khi gặp chị. Nếu phải trả giá bằng cả tương lai để có được một mùa hè này bên chị, em cũng cam lòng. Đừng nghĩ về ngày mai, Thảo ạ. Đêm nay, ánh đèn vàng này là của chúng ta, và chị là của em."
Họ im lặng, nhưng trong sự im lặng đó là tiếng gầm thét của những khao khát bị kìm nén bấy lâu. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo hắt ra từ bên trong phòng, bóng của họ kéo dài trên sàn ban công, quấn quýt lấy nhau. Những câu chuyện không nằm trong giáo trình đã biến thành một loại ngôn ngữ riêng, một loại mật mã tình yêu mà chỉ có hai kẻ lạc lối mới có thể hiểu được.
Mùa hè ngoài kia vẫn hừng hực lửa, nhưng ở đây, giữa những lời tâm sự vụn vặt và những cái nhìn đắm đuối, một loại nhiệt độ khác còn nóng bỏng hơn đang thiêu đốt cả lý trí của họ. Họ biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm, nhưng khi những trang giáo trình bị đóng lại, chỉ còn trái tim trần trụi đối diện với nhau, thì không có bất kỳ quy tắc nào có thể ngăn cản được sức mạnh của sự thấu cảm.