801 từ
Tháng Bảy bước vào giai đoạn gay gắt nhất, khi cái nắng không còn là những tia sáng vàng óng mà trở thành một khối nhiệt đặc quánh, nung nóng mọi bề mặt. Đỉnh điểm của sự bức bối xảy ra vào một buổi chiều thứ Tư, khi hệ thống điều hòa trung tâm của ngôi biệt thự đột ngột gặp sự cố. Cái lạnh nhân tạo tan biến nhanh chóng, nhường chỗ cho hơi nóng hầm cập tràn vào từng ngõ ngách, khiến những tấm rèm nhung trở nên nặng nề và mùi gỗ quý trong nhà bốc lên nồng nặc.
Để tránh cái nóng hầm hập ở các tầng cao, Diệp Thảo và Nhật Nam rút lui về phía căn phòng nhỏ ở cuối dãy hành lang tầng trệt – nơi vốn là phòng đọc sách cũ, có cửa sổ hướng ra hồ nước nhỏ nên còn giữ được chút hơi ẩm. Trong căn phòng ấy, chỉ có duy nhất một chiếc quạt trần kiểu cổ với những cánh gỗ sẫm màu, quay một cách uể oải, phát ra những tiếng kẹt... kẹt... đều đặn như nhịp thở của một người già.
"Ở đây có vẻ dễ chịu hơn một chút," Thảo nói, cô ngồi bệt xuống sàn gỗ, lưng tựa vào kệ sách. Chiếc váy hai dây mỏng manh giờ đây dính sát vào làn da ẩm ướt mồ hôi.
Nam ngồi đối diện cô, khoảng cách hẹp đến mức anh có thể nhìn thấy từng giọt mồ hôi li ti đọng trên sống mũi và vầng trán cao của cô. Anh dùng một tờ báo cũ để quạt thêm cho Thảo. Luồng gió nóng hổi mang theo mùi giấy cũ và mùi hương cơ thể nồng nàn của người phụ nữ trước mặt khiến đầu óc anh trở nên mụ mị.
"Để em xem cái quạt này có chỉnh nhanh hơn được không," Nam đứng dậy. Vì trần phòng này khá thấp, anh chỉ cần rướn người là có thể chạm tới hộp số trên tường.
Nhưng khi anh vừa vươn tay, chiếc quạt trần bỗng khựng lại một nhịp rồi phát ra một tiếng rắc khô khốc. Cánh quạt đứng im lìm. Sự im lặng đột ngột ấy còn đáng sợ hơn cả tiếng ve sầu ngoài kia. Không còn luồng gió nào nữa. Chỉ còn lại hai người trong một không gian chật hẹp, dưới cái nóng lên tới gần 40 độ C.
"Nó hỏng rồi sao?" Thảo ngước nhìn lên, gương mặt cô đỏ bừng vì nhiệt độ cao. Những sợi tóc bết lại bên thái dương khiến cô trông có vẻ yếu đuối và mong manh đến lạ lùng.
Nam cúi xuống nhìn cô. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng đọc sách, ánh mắt họ lại giao nhau. Nhưng lần này, không có sự né tránh của bà Hoa, không có sự giám sát của camera. Chỉ có cái nóng rực người đang thiêu đốt cả lý trí.
"Nóng quá..." Thảo thì thầm, cô đưa tay lên cổ, khẽ kéo rộng cổ váy để tìm chút không khí. Cử chỉ vô tình ấy làm lộ ra vùng da cổ trắng ngần đang nhấp nhô theo từng nhịp thở dồn dập.
Nhật Nam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, mạnh mẽ hơn cả cái nắng ngoài kia. Anh không kìm lòng được mà ngồi xuống sát cạnh cô. Bàn tay anh chạm vào đôi vai trần của Thảo. Làn da cô nóng rẫy, ẩm ướt, nhưng mềm mại như lụa.
"Thảo..." anh gọi tên cô, giọng khàn đặc.
Thảo không trả lời, cô chỉ khẽ tựa đầu vào vai anh. Những giọt mồ hôi của hai người hòa vào nhau, xóa nhòa đi ranh giới của sự khác biệt. Trong căn phòng không có gió, dưới chiếc quạt trần đứng im như một chứng nhân câm lặng, Nam xoay người lại, nhẹ nhàng đẩy cô nằm xuống sàn gỗ mát lạnh.
Sự tương phản giữa cái lạnh của mặt sàn và hơi nóng rực từ cơ thể Nam khiến Thảo khẽ rùng mình. Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần hơn. Những nụ hôn lúc này mang vị mặn của mồ hôi và vị nồng cháy của một mùa hè điên rồ. Tiếng kẹt cửa hay tiếng bước chân của người làm dường như đã lùi xa vào một thế giới khác.
Trong khoảnh khắc ấy, chiếc quạt trần cũ bỗng nhiên quay trở lại, chậm chạp và rệu rã. Những vòng quay đầu tiên chém vào không khí oi bức, tạo ra những luồng gió yếu ớt thổi qua hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau. Nhưng ngọn lửa trong lòng họ đã bùng lên quá lớn, lớn đến mức không một cơn gió hay một hệ thống làm lạnh nào có thể dập tắt được nữa.