732 từ
Sau cơn dư chấn của những va chạm xác thịt dưới chiếc quạt trần cũ, Diệp Thảo thấy mình rơi vào một khoảng không hụt hẫng. Khi Nhật Nam đã ra về, ngôi biệt thự lại trả về sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn lại tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc ở đại sảnh. Thảo đứng một mình trước tấm gương lớn trong phòng ngủ, ánh đèn neon trắng loá soi rõ những dấu vết đỏ nhạt còn vương trên xương quai xanh – những minh chứng sống động cho sự phản bội vừa mới thành hình.
Cô đưa tay chạm vào mặt gương lạnh lẽo, nhìn sâu vào đôi mắt mình trong đó. Đây là ai? Là phu nhân của tập đoàn Lâm Gia quyền quý, hay chỉ là một người đàn bà đang chết dần chết mòn trong sự sung túc giả tạo?
Ký ức về những ngày đầu bước vào ngôi nhà này ùa về như một cuốn phim chậm. Cô nhớ lại cảm giác hãnh diện của cha mình khi thấy con gái gả vào hào môn, nhớ cả cái nhìn đắc thắng của ông Lâm khi "mua" được nhành cỏ non tươi mát nhất của trường Nhạc. Lúc đó, Thảo tưởng rằng sự hy sinh của mình là cao cả. Nhưng mười năm qua, cô nhận ra mình không phải là vợ, cô là một món đồ phong thủy. Ông Lâm cần cô để lấp đầy những khoảng trống trong căn nhà, để bà nội của Bảo yên tâm rằng có người chăm sóc đứa nhỏ, và để giới kinh doanh thấy rằng ông có một hậu phương hoàn hảo.
Cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, nhưng Thảo vẫn cảm thấy như có hàng ngàn con mắt đang dõi theo mình. Những bức chân dung của tổ tiên nhà họ Lâm treo dọc hành lang, ánh nhìn của bà Hoa, và cả sự im lặng đáng sợ của những chiếc camera giám sát. Cô tự hỏi, liệu có phải mình đã phát điên vì cô đơn nên mới bám víu vào một chàng sinh viên chỉ bằng tuổi em trai mình?
Cô bước ra ban công, nhìn xuống khu vườn đêm. Ánh trăng tháng Bảy nhợt nhạt phủ lên những khóm hoa trà một màu trắng lạch lẽo. Tâm hồn cô cũng giống như khu vườn này: được tưới bón, được chăm sóc kỹ lưỡng bằng tiền bạc, nhưng rễ cây đã thối rữa từ lâu vì thiếu ánh sáng mặt trời thật sự.
Nhật Nam chính là luồng nắng gắt gỏng, cháy bỏng đã xuyên qua lớp kính dày cộm của chiếc lồng này. Anh không mang lại sự bình yên, anh mang lại sự xáo trộn. Anh nhìn thấy Diệp Thảo bên trong người đàn bà tên "Lâm phu nhân". Anh chạm vào những nốt nhạc đã tắt lịm từ lâu trong lòng cô, khiến chúng một lần nữa rung lên, dù là những âm thanh lạc điệu và đầy tội lỗi.
"Mình đang làm gì thế này?" Cô tự vấn, hơi thở phả ra làm mờ một góc kính.
Nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm. Sợ ông Lâm trở về. Sợ Gia Bảo sẽ khinh bỉ cô hơn nữa. Nhưng trên tất cả là nỗi sợ phải quay trở lại cuộc sống như một cái xác không hồn trước đây. Sự cầm tù về thể xác trong ngôi biệt thự này không đáng sợ bằng sự cầm tù về cảm xúc mà cô đã tự giam mình suốt một thập kỷ.
Thảo ngồi xuống sàn, áp lưng vào cánh cửa phòng như thể đang cố ngăn chặn một thế lực nào đó xâm nhập. Cô đưa tay vuốt ve tay áo vẫn còn vương mùi hương nam tính của Nam. Một giọt nước mắt lăn dài, rồi hai giọt. Cô khóc không phải vì hối hận, mà khóc vì nhận ra mình đã lún quá sâu vào một thiên đường mang tên vực thẳm.
Trong bóng tối, Diệp Thảo hiểu rằng, dù cô có vùng vẫy thế nào, chiếc lồng kính này cũng đã bắt đầu nứt vỡ. Và một khi nó vỡ, cả cô và Nam đều sẽ bị những mảnh kính sắc lẹm ấy làm cho tổn thương. Nhưng có lẽ, được đau đớn như một con người thực thụ còn tốt hơn là sống một đời hoàn hảo trong sự vô cảm.