MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Quốc Trên Tầng Gác MáiChương 8: Dịch vụ cho thuê tai nghe

Vương Quốc Trên Tầng Gác Mái

Chương 8: Dịch vụ cho thuê tai nghe

1,819 từ · ~10 phút đọc

Nếu có một thứ gì đó khan hiếm hơn cả nước sạch vào những ngày hè nóng nực ở khu tập thể C4, thì đó chính là "sự lắng nghe". Người lớn ở đây dường như có một kho dự trữ lời nói vô tận nhưng lại cực kỳ nghèo nàn về khả năng nghe. Họ nói át tiếng nhau ở quán trà đá, họ mắng mỏ nhau qua những bức tường mỏng dính, và đôi khi, họ tự nói với chính mình bằng những tiếng thở dài thườn thượt. Chính vì thế, "Dịch vụ cho thuê tai nghe" của vương quốc gác mái đã ra đời, dù chúng tôi chẳng có lấy một cái tai nghe điện tử nào cả.

"Nguyên tắc của dịch vụ là gì?"

Thằng Bi "Béo" hỏi khi đang cố điều chỉnh tư thế ngồi sao cho cái bụng không bị cấn vào mép hòm tôn cũ. Hôm nay, chúng tôi quyết định mở rộng "kinh doanh" dựa trên một phát hiện quan trọng: người lớn rất cô đơn ngay cả khi họ đang làm ồn.

"Nguyên tắc là chúng ta không dùng tai nghe của máy nghe nhạc," – Tôi giải thích, tay cầm một cái ống lon sữa bò có nối dây dù – "Chúng ta dùng tai nghe bằng tim. Ai muốn trút bỏ tâm sự thì cứ nói vào ống lon, chúng ta sẽ giữ lấy những lời đó và cất vào kho đồ cũ. Giá thuê là một nụ cười hoặc một câu chuyện thật."

Con Mây nhìn cái ống lon của tôi, mắt nó nheo lại đầy vẻ hoài nghi nhưng cũng đầy hứng thú:

"Người lớn sẽ không tự nhiên mà nói với cái ống lon đâu Bin. Họ chỉ nói khi họ tưởng là không có ai nghe thấy. Vậy nên, dịch vụ này thực chất là chúng ta đi 'thu hoạch' những lời bỏ ngỏ."

Chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình thu hoạch âm thanh. Địa điểm đầu tiên là chiếu nghỉ giữa tầng hai và tầng ba – nơi bác Nam thường đứng hút thuốc một mình mỗi khi nhà bác có "chiến sự".

Bác Nam hôm nay không quát tháo. Bác đứng đó, tựa lưng vào mảng tường tróc lở, nhìn chăm chầm vào cái gạt tàn bằng vỏ đồ hộp. Chúng tôi núp sau hốc cầu thang, thả cái ống lon sữa bò xuống bằng sợi dây dù dài.

"Này, bác có chuyện gì muốn gửi đi không?" – Thằng Bi bất chợt nói vọng ra, giọng nó nhỏ nhưng đủ để bác Nam nghe thấy trong không gian vắng lặng.

Bác Nam giật mình, nhìn quanh quất. Khi thấy cái ống lon đang đung đưa trước mặt, một nụ cười méo xệch hiện lên trên gương mặt khắc khổ của bác. Bác không mắng chúng tôi nghịch ngợm. Bác cầm lấy ống lon, nhìn vào cái đáy trống rỗng của nó rồi thầm thì:

"Bác mệt quá, các cháu ạ. Bác cứ phải đóng vai người hùng cho cả nhà, nhưng thực ra bác chỉ muốn được là một đứa trẻ, được phép làm sai mà không bị ai trách móc."

Chúng tôi im lặng. Sợi dây dù rung nhẹ truyền dẫn những rung động từ lời nói của bác Nam đến tai tôi ở đầu dây bên kia. Đó không phải là giọng nói của một bác Nam "Giày bóng" hay gắt gỏng. Đó là giọng của một người đàn ông đang bị kiệt sức bởi chính cái mặt nạ mình tự tạo ra.

"Bác cứ làm sai đi ạ," – Thắng Bi nói vào ống lon của nó – "Tụi cháu sẽ giữ bí mật cho bác. Làm sai một lần cũng không sao đâu, giống như cháu thỉnh thoảng vẫn làm vỡ bát mà."

Bác Nam buông ống lon ra, bác không nói gì thêm nhưng ánh mắt bác đã bớt đi vẻ căng thẳng. Bác rút một viên kẹo cao su trong túi quần bỏ vào ống lon như một khoản "phí dịch vụ".

Tiếp theo là chị Lan. Chị đang ngồi ở ghế đá dưới sân, tay cầm chiếc điện thoại nhưng mắt lại nhìn vào những tán lá bàng đang xào xạc. Chị Lan là một khách hàng "tiềm năng" vì chị có quá nhiều nỗi buồn không tên mà người lớn thường gọi là "áp lực cuộc sống".

"Chị Lan ơi," – Con Mây tiến lại gần, đưa cho chị một cái tai nghe tự chế bằng hai cái vỏ sò buộc dây ruy băng hồng – "Chị đeo cái này vào đi. Nó không phát nhạc đâu, nhưng nó giúp chị nghe thấy tiếng sóng biển của vương quốc gác mái. Khi nghe tiếng sóng, nỗi buồn sẽ bị cuốn trôi hết."

Chị Lan nhìn Mây, rồi nhìn hai cái vỏ sò. Chị mỉm cười, một nụ cười hiền hậu, rồi áp chúng vào tai. Chị ngồi đó thật lâu, mắt nhắm lại. Những người đi ngang qua nhìn chị như nhìn một kẻ kỳ quặc, nhưng chị không quan tâm.

"Chị nghe thấy gì không?" – Mây hỏi khẽ.

"Chị nghe thấy tiếng gió, tiếng lũ trẻ các em cười, và chị nghe thấy cả tiếng trái tim mình đang bảo rằng: 'Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi'."

Hóa ra, dịch vụ của chúng tôi không phải là cung cấp âm thanh, mà là cung cấp một lý do để người lớn im lặng và lắng nghe chính họ. Người lớn thường để thế giới bên ngoài tràn vào tai quá nhiều: tiếng còi xe, tiếng đòi nợ, tiếng tivi, tiếng chỉ trích... cho đến khi họ không còn nghe thấy tiếng nói nhỏ bé của linh hồn mình nữa.

"Bin này," – Thằng Bi kéo áo tôi khi chúng tôi quay lại gác mái – "Tại sao người lớn cứ phải đợi đến lúc buồn mới cần người nghe? Tại sao lúc vui họ không kể cho mình?"

"Vì lúc vui họ bận đi khoe với cả thế giới rồi Bi ạ." – Tôi đáp, tay vẫn mân mê viên kẹo cao su bác Nam tặng – "Chỉ khi buồn, khi họ thấy mình nhỏ bé và bất lực trước cuộc đời, họ mới cần một góc tối như gác mái này hoặc một cái ống lon để trút bỏ gánh nặng."

Cuộc khảo sát của chúng tôi tiếp tục với ông giáo già. Nhưng với ông, chúng tôi không cần dùng ống lon hay vỏ sò. Ông giáo bản thân đã là một "tai nghe khổng lồ".

"Các cháu đang làm một việc rất tử tế," – Ông giáo nói khi chúng tôi kể về dịch vụ của mình – "Lắng nghe là hành động cao quý nhất của tình yêu. Người ta thường học cách nói sao cho hay, nói sao cho thuyết phục, nhưng chẳng ai mở trường dạy cách nghe sao cho thấu cảm."

"Nhưng ông ơi, có những lời buồn quá, cháu nghe xong thấy nặng cả lòng." – Thằng Bi than thở.

Ông giáo cười, nếp nhăn nơi khóe mắt ông xô lại thành hình những tia nắng:

"Đó là vì cháu chưa biết cách để âm thanh trôi qua. Đừng giữ nó lại như một cái kho, hãy coi mình là một cây cầu. Lời nói đi qua cầu để đến với sự lãng quên hoặc sự thấu hiểu. Khi cháu lắng nghe bác Nam, cháu đã giúp bác ấy đổ bớt những viên đá nặng trong túi ra ngoài rồi đấy."

Tối hôm đó, tôi quan sát bố mẹ mình qua khe cửa phòng khách. Mẹ đang càm ràm về việc giá rau tăng, còn bố thì mải mê đọc báo. Họ nói với nhau, nhưng dường như chẳng ai nghe ai. Mẹ nói để giải tỏa, bố im lặng để chịu đựng.

"Mẹ ơi," – Tôi chạy ra, đưa cho mẹ cái ống lon sữa bò – "Mẹ nói vào đây đi. Mẹ nói về việc giá rau, về việc mẹ mệt thế nào, con sẽ mang nó lên gác mái cất hộ mẹ. Mẹ sẽ thấy nhẹ nhõm hơn để ăn cơm ngon."

Mẹ tôi sững người lại. Mẹ nhìn cái ống lon, rồi nhìn vào đôi mắt nghiêm túc của tôi. Bố tôi cũng hạ tờ báo xuống. Một bầu không khí tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm căn phòng.

Mẹ bỗng nhiên bật cười, rồi mẹ kéo tôi vào lòng, thơm lên trán tôi:

"Thằng quỷ nhỏ này! Con lấy đâu ra mấy cái trò này thế?"

"Đây là dịch vụ lắng nghe của vương quốc gác mái ạ. Miễn phí cho bố mẹ."

Mẹ cầm lấy ống lon, nhưng mẹ không nói về giá rau. Mẹ nói nhỏ xíu, chỉ đủ để tôi nghe thấy:

"Cảm ơn con. Mẹ chỉ cần biết có người muốn nghe mẹ nói là mẹ hết mệt rồi."

Đêm đó, vương quốc gác mái đầy ắp những "đơn hàng". Chúng tôi không cất giữ những lời phàn nàn hay những con số. Chúng tôi cất giữ những tiếng thở phào nhẹ nhõm. Chúng tôi nhận ra rằng, người lớn thực chất là những đứa trẻ cao lớn bị lạc trong một thành phố quá ồn ào. Họ cần những cái tai nghe không dây – không phải loại kết nối Bluetooth, mà là loại kết nối bằng sự chân thành.

Mây viết vào bản tuyên ngôn vương quốc Điều 8: Mỗi người đều có một bài hát trong lòng, nhưng chỉ những ai biết lắng nghe mới nghe thấy giai điệu của nó. Lắng nghe không phải là nghe bằng tai, mà là nghe bằng sự lặng im của tâm hồn.

"Bi này," – Tôi gọi khi thằng Bi bắt đầu ngáy khò khò trên đống báo – "Sau này lớn lên, dù có bận đến mấy, cậu nhớ phải lắng nghe tớ đấy nhé."

Bi lơ mơ đáp: "Yên tâm... tớ sẽ chuẩn bị sẵn một hũ mạch nha để trả phí lắng nghe cho cậu..."

Tôi mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ gác mái. Khu tập thể C4 đêm nay dường như yên bình hơn. Có lẽ những cái ống lon và vỏ sò của chúng tôi đã kịp thu dọn bớt những âm thanh hỗn tạp, để lại một khoảng lặng dịu dàng cho mọi người đi vào giấc ngủ.

Người lớn có thể quên nhiều thứ, nhưng họ sẽ không bao giờ quên cảm giác được một ai đó thực sự lắng nghe mà không phán xét. Và chúng tôi, những vị vua gác mái, sẽ mãi là những "tổng đài viên" thầm lặng, canh giữ những bí mật và những nỗi niềm của khu tập thể già nua này.

Bởi vì, trong một thế giới mà ai cũng muốn làm người nói, thì việc làm một người nghe chính là cách tốt nhất để chữa lành những vết thương vô hình. Tôi nhắm mắt lại, tai vẫn còn văng vẳng tiếng sóng biển từ hai cái vỏ sò của Mây, cảm thấy cuộc đời này thật đẹp vì vẫn còn những âm thanh chưa kịp nói ra.