Bên ngoài Tề Thiên Các.
Thần Đồng Tôn Giả và Hỗn Thiên Đại Thánh sóng vai, chậm rãi đi về chỗ ở của mình.
Đêm đã khuya, trên đường không một bóng người, bốn phía yên tĩnh đến mức quái dị.
"Hỗn Thiên, ngươi thấy người tên Lam Phong đo thế nào?"
Thần Đồng Tôn Giả đột nhiên lên tiếng.
Hỗn Thiên Đại Thánh dừng bước, liếc Thần Đồng Tôn Giả, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời sao trống rỗng rồi trả lời: “Có dũng không mưu. Bề ngoài thì ra vẻ cuồng ngạo vô địch, thực ra trong lòng rất chột dạ, nếu không thì tối nay cũng sẽ không giữ hai chúng ta lại, mong hai chúng ta ra tay giúp hằn đối phó với Thanh Nguyệt Thánh Cô."
"Hê hê ... "
Thần Đồng Tôn Giả nghe vậy khẽ cười, nói tiếp: "Vậy ngươi cảm thấy, chúng ta có nên giúp hẳn không?"
"Ngươi thấy sao?"
Hỗn Thiên Đại Thánh không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Chuyện Thiên Địa Minh tuy ầm ĩ khắp nơi, nhưng rơi vào mắt chúng ta, chẳng qua chỉ là đám yếu ớt bày trò con nít, không đáng nhắc tới. Nếu chuyện có thể làm được, tiện tay giúp một chút cũng không sao. Quan trọng là Thanh Nguyệt Thánh Cô, bên cạnh còn có một vị nhị sư huynh ... "
Nói đến đây, Thần Đồng Tôn Giả bỗng dừng lại, sắc mặt rõ ràng nặng nề hắn: “Chủ nhân tháp Thiên Ma là Diệp Hiên vốn nên chết trên Tiên Lộ, thế mà hắn lại sống trở về. Còn sư phụ của Thanh Nguyệt Thánh Cô là Nguyệt Hoàng cũng biến mất trên Tiên Lộ. Chưa chắc đã chết. Chúng ta giúp Lâm Phong đối phó Thanh Nguyệt Thánh Cô, chính là đang chủ động nhúng tay vào một nhân quả cực lớn."
Nghe lời phân tích tỉ mỉ của Thần Đồng Tôn Giả, ánh mắt Hỗn Thiên Đai Thánh bắt đầu khẽ dao động.
Quả thật là vậy.
Bọn họ và Lâm Phong chẳng hề có chút giao tình nào.
Cái gọi là đại nghĩa Nhân tộc, trong mắt những kẻ như bọn họ cũng chẳng tính là gì.
Bọn họ đã sống quá lâu, tâm tính sớm đã lạnh giá vô tình, thứ họ coi trọng nhất chính là lợi ích, luôn cân đo được mất, tuyệt đối sẽ không làm những chuyện lỗ vốn.
"Vậy theo ngươi thì sao?"
Hỗn Thiên Đại Thánh nhìn sang Thần Đồng Tôn Giả.
"Đâm sau lưng. Đợi đến lúc mấu chốt, xoay sang giúp Thanh Nguyệt Thánh Cô cùng nhau giải quyết Lam Phong, hoan toan nắm Thien Địa Minh trong tay chung ta. Day tuyet đối là một lựa chọn không tồi."
Thần Đồng Tôn Giả nói từng chữ một.
Hỗn Thiên Đại Thánh nghe xong, trong lòng chấn động dữ dội.
Ông ta đã nghĩ ra rất nhiều khả năng, nhưng lại không ngờ Thần Đồng Tôn Giả muốn ra tay với Lâm Phong. Nếu không xử lý tốt chuyện này, rất có thể sẽ nảy sinh đại họa.
Ngay khi đó.
Cộp ... cộp ... cộp ...
Trong bóng tối truyền đến một tràng tiếng bước chân rất khẽ.
"Ai?"
Sắc mặt hai đại cường giả chợt lạnh đi, lập tức nhìn sang, lại thấy Thanh Nguyệt Thánh Cô từ trong màn đêm chậm rãi bước ra.
"Không ngờ ta còn chưa mở miệng, Thần Đồng đạo hữu đã chủ động đề xuất nước cờ này. Thông minh, thông minh!"
Thanh Nguyệt Thánh Cô mỉm cười nói.
Gương mặt bà ta ẩn giấu trong bóng tối lộ ra một nụ cười, dưới ánh trăng lướt qua, trông lại có chút quỷ dị.
Hỗn Thiên Đại Thánh trầm giọng hỏi: “Ngươi vẫn luôn bám theo rình trộm chúng ta?"
"Sao có thể gọi là rình trộm được? Ta vẫn luôn đứng ở đó, chỉ là hai người nói chuyện quá nhập tâm, nên không phát hiện ra ta thôi."
Thanh Nguyệt Thánh Cô bình thản đáp.