MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm PhongChương 2108: Muốn đi xa hơn nữa

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong

Chương 2108: Muốn đi xa hơn nữa

669 từ · ~4 phút đọc

Thanh Nguyệt Thánh Cô cắt ngang lời Hỗn Thiên Đại Thánh.

"Không trở về nữa?"

Đồng tử hai người đồng thời co rút.

"Đây là tin nội bộ ta nhận được. Sau khi Diệp Hiên tới bái phỏng mấy đại Thần tộc, chiếu ảnh chân thân của hẳn đã tan biến, chỉ còn một tia đạo niệm mang tháp Thiên Ma chui vào thông đạo hư không, không biết đã đi đến nơi nào. Dù sao chỉ cần hai người chịu ra tay, Lâm Phong chắc chần phải chết. Dĩ nhiên, cho dù hai người không chịu, Lâm Phong cũng không sống được bao lâu nữa ... "

"Hiện giờ ta chỉ coi trọng thực lực của hai người, muốn cho hai người một cơ hội lập công mà thôi."

Thanh Nguyệt Thánh Cô nói chắc như đinh đóng cột.

Dường như bà ta đã tìm được một trợ thủ lợi hại đến mức đáng sợ, nên mới dám trực tiếp tuyên bố ngày chết của Lâm Phong.

Hỗn Thiên Đại Thánh và Thần Đồng Tôn Giả đều bị khí thế của Thanh Nguyệt Thánh Cô chấn nhiếp.

Bởi vì một nhân vật như vậy, nếu không nắm chắc chắn, tuyệt đối sẽ không khoác lác vô căn cứ.

Hai người trầm ngâm trong chốc lát, rồi quyết định đồng ý với Thanh Nguyệt Thánh Cô.

"Rất tốt."

Trong mắt Thanh Nguyệt Thánh Cô thoáng qua một tia tinh mang, khẽ nhếch môi cười lạnh: “Hai ngày nữa, hai ngày nữa ta muốn Lâm Phong chết không chỗ chôn. Tất cả những kẻ có liên quan đến hắn, đều phải xử tử từng người một."

Bên kia.

Lâm Phong đã trở về phòng mình, nhắm mắt ngồi xếp bằng.

Thời gian này tuy thực lực của anh tăng lên không ít, nhưng lại rất hiếm khi có lúc tĩnh tâm ngồi thiền.

Đối với tu giả, tĩnh tọa vô cùng quan trọng: có thể làm vững chắc căn cơ phù phiếm, bình ổn tâm tính nóng nảy hỗn loạn, để cho tinh khí thần đều được thăng hoa, an nhiên.

"Phù ... "

Theo nhịp hô hấp, linh khí theo mũi miệng anh ra vào.

Bề mặt cơ thể Lâm Phong dần phủ lên một tầng băng sương trằng nhạt, nói là băng sương, thực ra là thánh huy do đạo quả hiển hóa thành.

Sau một lúc lâu, Lâm Phong mới chậm rãi mở mắt.

Một tia kim mang lướt qua trong đồng tử, theo thánh huy rực rỡ thu lại vào trong cơ thể, cả người anh trở nên càng thêm siêu phàm thoát tục.

"Mình cảm giác linh khí trong cơ thể mình đã hoàn toàn bão hòa, điều đó cũng có nghĩa là sức mạnh đã đi đến cực hạn. Muốn tiếp tục đột phá, nhất định phải dần dần chuyển hóa linh khí trong cơ thể thành khí tiên linh."

Lâm Phong khẽ lẩm bẩm.

Trước đó, trên chiến trường Vong Linh, vì đối phó các cường giả Thần tộc, anh đã hấp thu không ít tiên linh thạch, cho nên lúc này trong cơ thể vẫn còn ẩn chứa khá nhiều khí tiên linh. Nhưng khí tiên linh ấy đang từ từ tản đi, không cách nào tồn trữ lâu dài trong kinh mạch, đan điền, Đạo cung.

Điều đó có nghĩa là muốn chuyển hóa linh khí trong cơ thể thành khí tiên linh, chỉ dựa vào việc hấp thu tiên linh thạch là không thể làm được.

"Chẳng lẽ nhất định phải bước vào Tiên Lộ sao?"

Lâm Phong khẽ thở dài.

Anh cảm thấy hiện giờ mình còn có thể tiếp tục đột phá, thậm chí trong thời gian ngån đã có thể bước lên cảnh giới Độ Kiếp đỉnh phong, nhưng làm vậy ... ý nghĩa lại không lớn.

Hiện tại tinh khí thần của anh, kể cả thức hải lẫn linh lực, gần như đã chạm tới cực điểm, cho nên cho dù đột phá cảnh giới, thực lực cũng sẽ không tăng lên được bao nhiêu.

Muốn đi xa hơn nữa.

Bắt buộc phải chạm tới Tiên Lộ, chạm tới lực lượng Tiên Đạo trong truyền thuyết.