Đúng vào lúc ấy.
"Cốc! Cốc! Cốc!"
Cửa phòng bỗng bị người ta gõ mạnh từ bên ngoài.
Thần niệm của Lâm Phong quét ra, anh phát hiện người đứng ngoài cửa lại chính là Thánh Nữ Dao Quang.
“Lạ thật, Dao Tuyết Tình đêm hôm khuya khoắt còn tới tìm mình làm gì?"
Lâm Phong hơi thắc mắc, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Anh khẽ vung tay, cánh cửa lớn tự động mở ra.
“Không làm phiền ngươi chứ?"
Thánh Nữ Dao Quang từ bên ngoài chậm rãi bước vào.
Cô ta mặc một chiếc váy ngủ màu hồng nhạt, dường như vừa tam xong, mái tóc dài ướt sũng xõa xuống bờ vai. Gương mặt trái xoan tinh xảo không dính một chút phấn son, như đóa sen vừa nhô khỏi mặt nước, thuần khiết không tì vết.
"Có chuyện gì sao?"
Lâm Phong liếc cô ta một cái rồi lập tức thu ánh mắt về.
Anh là đàn ông.
Hơn nữa còn là một người đàn ông rất bình thường.
Ở trong hoàn cảnh thế này, lai ở riêng với một người xinh đep tuyet trần như Thánh Nữ Dao Quang, trong lòng khó tránh khỏi dâng lên mấy phần rung động.
Nhất là tối nay, Thánh Nữ Dao Quang hoàn toàn khác với mọi khi.
Không còn lạnh lùng, không còn như băng sơn nữa.
Thay vào đó lại mang theo một loại phong thái đầy quyến rũ và dịu dàng.
Cô ta giống như một vị phụ nhân trẻ lười biếng, làn da tuyết trắng thấp thoáng dưới chiếc váy ngủ, mơ hồ ẩn hiện. Xương quai xanh nơi cổ dưới ánh đèn phản chiếu ra thứ ánh sáng dịu trằng, vừa mịn màng vừa cực kỳ mê người.
"Không có chuyện gì thì không thể tới tìm ngươi nói chuyện phiếm sao?"
Thánh Nữ Dao Quang rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Lâm Phong.
Một mùi hương nhàn nhạt, sảng khoái lập tức xộc vào cánh mũi Lâm Phong.
Anh hơi nghiêng đầu, phát hiện lúc này Thánh Nữ Dao Quang chỉ cách mình chưa tới mười phân. Cúi mắt nhìn xuống, dưới chiếc váy ngủ màu hồng rộng cổ kia, cảnh xuân mơ hồ nơi trước ngực cô ta cũng lấp ló hiện ra.
Khốn kiếp!
Giữa đêm còn giở trò gì đây? Lấy cái này ra thử lòng Lâm Phong tôi sao?
Có thẳng đàn ông nào chịu nổi cái loại thử thách này không?
Sắc mặt Lâm Phong có chút mất tự nhiên.
Thật bức bối.
Đột nhiên anh rất nhớ Y Nặc, nếu bây giờ Y Nặc đang ở cạnh mình thì tốt biết mấy.
"Haha ... "
Thánh Nữ Dao Quang thấy dáng vẻ lúng túng này của anh thì không nhịn được, đưa tay che miệng khẽ cười.
Nụ cười ấy lại càng làm phong thái của cô ta yêu mị hơn.
Dù là Lâm Phong cũng phải âm thầm tán thán vẻ đẹp của Thánh Nữ Dao Quang.
Trong tất cả những người phụ nữ mà anh từng gặp, Thánh Nữ Dao Quang chắc chẳn là người đẹp nhất, gần như không ai có thể sánh ngang.
"Không ngờ đường đường là Huyết Vụ Vương, vậy mà cũng có lúc tay chân luống cuống như thế này? Có phải vì ta quá đẹp, làm ngươi không kiềm chế được không?"
Thánh Nữ Dao Quang mạnh dạn buông ra một câu như vậy.
Lúc nói, đôi mắt đẹp của cô ta vẫn nhìn châm chẩm vào Lâm Phong, ánh mắt ôn nhu như hóa thành dòng nước, đủ để nhấn chìm tất cả đàn ông trên đời.
"Phụ nữ các cô đúng là thực tế ... "
Lâm Phong đứng dậy đi tới bàn, rót một ly trà nguội uống ừng ực, đè xuống ngọn lửa trong lòng, rồi tiếp tục nói: “Dao Tuyết Tình, trước kia cô hết lần này đến lần khác coi thường tôi, không tiếc bất cứ giá nào để huy bỏ hôn ước. Bây giờ thấy thực lực tôi mạnh lên thì lại chủ động tới tìm, cô không thấy buồn cười sao?"
Nghe Lâm Phong nói vậy, nụ cười trên mặt Thánh Nữ Dao Quang dần dần tắt đi.