Anh há miệng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không thốt ra nổi một lời.
"Thấy lạ lắm sao? Ta cũng là phụ nữ, một người phụ nữ thích một người đàn ông, chẳng phải là chuyện rất bình thường à?" Thánh Nữ Dao Quang chậm rãi nói.
Tính cách cô ta vốn dứt khoát quyết đoán.
Sau khi nhận ra bản thân đã có thiện cảm với Lâm Phong, cô ta quyết định trực tiếp đến đây nói rõ. Kiểu dây dưa lén lút thầm mến không hợp với phong cách của cô ta.
Lâm Phong lắc đầu, nói: “Trước kia cô từng bắt tôi lập lời thề, giữa chúng ta sẽ không sinh ra nhân quả gì cả."
"Ta biết. Cho nên tối nay ta tới đây chỉ là muốn nói rõ chuyện này mà thôi. Không nhất thiết phải ở bên nhau. Nói ra được thì tâm trạng của ta cũng bình ổn hơn. Quyết định khi đó, đã định sẵn sau này giữa ngươi và ta sẽ không có quá nhiều liên quan ... Hai chữ 'duyên phận', thiếu một chữ cũng không được. Có lẽ đây chính là có duyên mà không phận chăng?"
Thánh Nữ Dao Quang đứng dậy, đi tới trước mặt Lâm Phong.
Cô ta cao khoảng một mét bảy, dáng người thon thả yểu điệu, đứng trước Lâm Phong cao hơn một mét tám, nhìn từ xa, hai người quả thực như một đôi trời sinh.
"Cạn lời thật. Tôi phát hiện cô rất tự luyến, cứ làm như nếu không có lời thề kia thì tôi chắc chẳn sẽ chấp nhận cô vậy."
Lâm Phong tặc lưỡi, lắc đầu.
Ngay lúc đó, trong tình huống anh hoàn toàn không kịp đề phòng, Thánh Nữ Dao Quang bỗng nhón chân, hôn "chụt" một cái lên gương mặt tuấn tú của anh.
Sau đó không đợi Lâm Phong kịp phản ứng, cô ta đã nhanh chóng lướt ra ngoài như một áng mây bảy sắc.
Nhưng khi đi đến cửa, cô ta lại đột ngột dừng bước, quay lưng về phía Lâm Phong, nói: “Huyết Vụ Vương đại nhân, ngày mai ta sẽ rời đi, rời khỏi Linh giới, ra ngoài kia ngằm nhìn non sông tươi đẹp. Ngươi nhất định phải tự bảo trọng ... Cái ghế minh chủ này tuy vinh quang nhưng cũng đồng nghĩa với vô số hiểm nguy."
Lâm Phong đưa tay sờ lên má, nơi vừa bị hôn, lặng lẽ nhìn bóng lưng Thánh Nữ Dao Quang, không lên tiếng.
"Nhất định phải cẩn thận Thanh Nguyệt Thánh Cô, Thần Đồng Tôn Giả, và Hồn Thiên Đại Thánh ... Ba người đó!"
Thánh Nữ Dao Quang nói xong câu ấy, nhanh chóng rời đi.
Đêm nay cô ta đến để lại nụ hôn đầu tiên của đời mình, mà không mang theo một áng mây nào.
"Khụ ... "
Đợi Thánh Nữ Dao Quang đi khỏi, Lâm Phong rút một tờ khăn giấy trên bàn, lau sạch nước bọt trên má.
Anh không hề kích động, cũng không hề đắc ý, cảm xúc rất bình thản, dường như Thánh Nữ Dao Quang chỉ là một người khách qua đường tầm thường trong đời anh, không đáng nhắc tới.
Ngày hôm sau, Linh giới gió êm sóng lặng.
Nội bộ Thiên Địa Minh vận hành một cách có trật tự.
Vân Liệt xuất hiện, báo với Lâm Phong rầng Thánh Nữ Dao Quang đã rời đi từ sáng sớm.
Lâm Phong chắp tay sau lưng, đi đến trước cửa sổ, lặng lẽ nhìn bầu trời xanh thầm phương xa.
"Con người sống trên đời, luôn có rất nhiều tiếc nuối khó mà tránh khỏi ... "
Anh khẽ lẩm bẩm, trong lòng vẫn cực kỳ bình tĩnh.
Vân Liệt lặng lẽ nhìn anh, trong lòng vừa hâm mộ vừa bội phục.
Dù sao thì một người phụ nữ xinh đẹp như Dao Tuyết Tình, đâu phải đàn ông nào cũng nỡ lòng từ chối.
Vào ban ngày của ngày thứ ba, bầu không khí vẫn yên bình như cũ.
Tin tức mà mấy hôm nay Lâm Phong sai người đi thăm dò cuối cùng cũng có kết quả.
Tiểu Tháp đi rồi!