"Ong!"
Đầu óc những người có mặt ở đó hoàn toàn trống rỗng! Ai có thể ngờ Lâm Phong lại hung hãn đến vậy, trong tình huống rủi ro này mà vẫn dám chủ động tấn công?
"Thú vị thật!"
Trên khuôn mặt bình thản của Minh Lạc khẽ nở một nụ cười. Đối mặt với khí thế hung hăng của Lâm Phong, ông ta không mảy may hoảng loạn hay có quá nhiều động tác, chỉ đứng yên lặng tại chỗ. Mãi cho đến khoảnh khắc nắm đấm của Lâm Phong lao tới, ông ta mới chậm rãi giơ tay phải lên, nhẹ nhàng cản lại!
"Âm ầm!"
Quyền chưởng va chạm! Một luồng sóng dao động vô hình nháy mắt quét ngang qua, tựa như một vì sao vừa phát nổ, thứ ánh sáng chói lọi của thế kỷ bao trùm lấy vạn vật xung quanh!
Ngay khắc tiếp theo, dưới ánh mắt kinh hãi của đám đông, Huyết Vụ Vương Lâm Phong bách chiến bách thắng vậy mà bị đánh văng ra xa hàng ngàn mét ...
"Sức ... sức mạnh đó ... "
Sắc mặt Lâm Phong trở nên ngưng trọng. Anh xoa xoa nắm đấm đang ê ẩm, lực phản chấn vẫn còn lan tỏa khiến toàn thân anh truyền đến từng cơn đau nhức dữ dội. Trong khoảnh khắc hai người va chạm vừa rồi, Lâm Phong cảm nhận rất rõ ràng một luong năng lượng vô cùng đáng sợ từ lòng bàn tay đối phương tràn thẳng vào cơ thể mình!
"Tiên đạo chi lực, hắn quả nhiên là cường giả loại năm!"
Lâm Phong thở hắt ra một hơi trọc khí. Không ngờ mới trải qua vài ngày yên bình, nay lại sắp phải lao vào một trận ác chiến. Đối mặt với đòn tấn công của anh, đối phương căn bản không thèm dùng đến sức mạnh bản nguyên mà trực tiếp sử dụng Tiên đạo chi lực trong truyền thuyết. Loại sức mạnh này bùng nổ nhờ sự thiêu đốt của Tiên linh chi khí, đắng cấp hoàn toàn vượt trội hơn linh lực một bậc!
"Khoảng cách giữa ngươi và ta giống hệt như ánh trăng sáng với đom đóm vậy!"
Minh Lạc bình tĩnh nhìn Lâm Phong, giong điệu vô cùng thản nhiên. Lời nói tuy ngông cuồng nhưng lại khiến người ta khó lòng nảy sinh dù chỉ một tia ý niệm phản kháng. Dường như những gì ông ta nói đều là chân lý, đều là sự thật hiển nhiên!
"Lâm Phong, hôm nay ta phải bắt ngươi đền mạng cho nhị sư huynh của ta!"
Thanh Nguyệt Thánh Cô lớn tiếng gào thét. Lâm Phong nghe vậy chỉ giữ im lặng, không rõ đang suy tính điều gì. Đột nhiên, anh dời ánh mắt sang Thần Đồng Tôn Giả và Hồn Thiên Cổ Thánh cách đó không xa, chậm rãi cất lời:
"Hai người các ông vừa rồi chẳng phải bảo muốn liên thủ sao? Tôi đã đi tiên phong tấn công trước rồi, giờ đến lượt hai vị đấy ... "
"Chuyện này ... "
Đồng tử của hai đại cường giả khẽ co rụt lại. Vừa tận mắt chứng kiến cảnh tượng ban nãy, ngay cả Lâm Phong cũng bị đánh bay, nếu hai người họ xông lên thì e rằng kết cục cũng bi thảm y như vậy!
"Thanh Nguyệt Thánh Cô, ta hỏi lại lần cuối, bà có chịu thả chúng ta đi không?" Thần Đồng Tôn Giả trầm giọng hỏi.
"Ha ha ... "
Thanh Nguyệt Thánh Cô đáp trả bằng một tràng cười lạnh lẽo, trực tiếp bày tỏ rõ thái độ cự tuyệt của mình!
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!