Lượng lớn linh khí bắt đầu hội tụ, xen lẫn trong đó là vô số phù văn bí ẩn không ngừng nhấp nháy. Những phù văn này liên kết chặt chẽ với nhau, tạo thành một sợi xích trật tự vô cùng kinh khủng!
"Vút!"
Sợi xích thần mang theo thánh quang rực rỡ, quật mạnh m về phía Minh Lạc!
Đòn tấn công của hai đại cường giả diễn ra gần như cùng lúc, kẻ trước người sau, dốc sức muốn tiêu diệt Minh Lạc để tìm lấy một tia hy vọng sống sót! Chứng kiến cảnh tượng này, mọi người có mặt tại hiện trường đều vô cùng chấn động. Ngay cả Lâm Phong cũng thầm gật đầu tán thưởng, hai lão già này dẫu bình thường hơi thiếu đáng tin cậy, nhưng thực lực thì quả thật không tồi chút nào ...
"Ngu muội!"
Minh Lạc hờ hững thốt ra hai chữ, dùng tay phải chặn đứng tia Diệt Thế Chi Quang, tay trái lại túm gọn sợi xích trật tự. Cơ thể ông ta chỉ khẽ rung lên một cái, vạn pháp đều bị phá vỡ!
"Råc!"
Sợi xích đứt đoạn. Tia Diệt Thế Chi Quang cũng theo một cái bóp tay nhẹ nhàng của Minh Lạc mà tối dần roi tan biến hoàn toàn ...
"Không đích thân trải nghiệm, các ngươi sẽ vĩnh viễn không hiểu được sự khủng khiếp của luồng sức mạnh đó ... Cường giả loại bốn sao? Ha ha ... Trong mắt ta, các ngươi cũng chỉ là lũ phàm nhân tôm tép mà thôi!"
Khi chữ cuối cùng vừa dứt, mái tóc dài của Minh Lạc đột ngột bay lên. Khí tức cuồng bạo quét qua bốn phía, một luồng uy áp khó tả ập xuống, trực tiếp đánh bay hai đại cường giả!
"Phụt!'
Hai người liều mạng chống đỡ nhưng vô ích, cơ thể họ nhanh chóng bị đẩy lùi về phía sau, máu tươi phun trào giữa không trung!
Đám đông đứng xem xung quanh tê rần cả người, ánh mắt không giấu nổi sự tuyệt vọng tột độ. Khủng khiếp! Thật sự quá khủng khiếp! Đối với họ lúc này, Minh Lạc dường như đã hóa thành một vị tiên nhân bất khả chiến bại, chứ không còn là tu giả bình thường nữa ...
"Hiếm khi ta mới bước ra ngoài thế tục ... Nếu các ngươi đã không tự nguyện nộp mạng, vậy ta đành đích thân ra tay, hiến tế tất cả các ngươi để an ủi vong linh của nhị sư đệ ta trên trời cao!"
Minh Lạc bắt đầu hành động! Ông ta hệt như một vị thần linh dạo bước giữa chốn hư không. Mỗi một bước chân giáng xuống, đất trời lại rung chuyển, tạo ra vô vàn cảnh tượng đáng sợ như núi lở đất nứt, núi lửa phun trào!
Rất nhanh, Minh Lạc đã xuất hiện ngay cạnh Thần Đồng Tôn Giả và Hồn Thiên Cổ Thánh, vung tay vỗ thẳng vào trán hai người. Trán chính là nơi cất giấu thức hải và thần hồn. Một khi trúng đòn, cho dù là hai đại cường giả loại bốn cũng lành ít dữ nhiều, đến cả thần hồn cũng kho lòng đào tẩu!
"A !!! "
Bị dồn vào chân tường, hai đại cường giả cũng bắt đầu liều mạng! Họ điên cuồng giải phóng toàn bộ linh lực, quy tắc, bản nguyên, đạo quả, thần thông thuật pháp trong cơ thể, dốc sạch mọi tuyệt kỹ ra để bảo toàn tính mạng!
Sự phản kháng không màng sống chết này quả thực đã trì hoãn được đòn tấn công của Minh Lạc! Thế nhưng dưới thế công áp đảo đó, cả hai vẫn phải chịu phản phệ tổn thương nặng nề, đạo thể đã mấp mé bên bờ vực sụp đổ ...
"Ta không cam lòng ... "
Thần Đồng Tôn Giả phẫn nộ gào thét. Lão không thể nào hiểu nổi tại sao mình lại phải bỏ mạng tại nơi này, chết trong một kiếp nạn vốn chẳng liên quan gì đến mình!
"Lần mở Tiên lộ trước, tư cách của ta còn kém, tu vi chưa đủ nên đành ngậm ngùi làm người đứng xem! Nay hơn một vạn năm đã trôi qua, ta đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, chỉ mòn mỏi chờ đợi Tiên lộ mở ra lần nữa. Nhưng tại sao chứ? Lẽ nào ta đã định sẵn là vô duyên với tiên đạo sao?"