MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVượt Mức Bạn ThânChương 1: Mười Năm - Chỉ Là Một Thói Quen

Vượt Mức Bạn Thân

Chương 1: Mười Năm - Chỉ Là Một Thói Quen

1,310 từ · ~7 phút đọc

1. Khung cảnh và Thiết lập

Căn hộ studio áp mái của Lâm An có thể không rộng rãi, nhưng nó mang lại cảm giác ấm cúng một cách kỳ lạ, như thể mọi ngóc ngách đều đã quen thuộc với một sự hiện diện cố định khác. Chiều thứ Bảy, ánh nắng xiên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên sàn gỗ, nơi một người đàn ông đang nằm dài trên chiếc sofa cũ kỹ, tay cầm điều khiển tivi.

Đó là Minh Huy.

Mười năm. Đó là khoảng thời gian mà Lâm An và Minh Huy đã dính lấy nhau như hình với bóng. Họ quen nhau từ năm nhất đại học, cùng nhau trải qua những ngày thi cử căng thẳng, những mối tình đầu tan vỡ, và những đêm tâm sự không dứt. Minh Huy, người cao ráo, luôn toát ra vẻ điềm tĩnh nhưng cũng đầy hài hước, hiện tại đang làm kiến trúc sư. Lâm An, một biên tập viên sách, cá tính và độc lập, thường xuyên tự nhốt mình trong đống bản thảo.

"Này, cậu lại ngủ gật à?" Giọng Lâm An vọng ra từ bếp. Cô đang mặc một chiếc áo phông cũ của Minh Huy và quần short vải, tóc búi cao lỏng lẻo. Hình ảnh quá đỗi bình thường đến mức Minh Huy thậm chí không buồn mở mắt ra.

"Tớ có ngủ đâu," Huy lười biếng đáp, âm thanh bị nghẹt lại giữa những chiếc gối sofa. "Đang xem lại cái kênh nấu ăn mà cậu bảo tối qua."

"Nói dối. Cậu đang ngáy đấy, An ạ," An đặt một cốc trà đá mát lạnh xuống bàn cà phê, nơi đã chất đống sách, kịch bản, và một chiếc headphone của Huy.

Huy bật dậy, vươn vai. Chiếc áo thun mỏng anh đang mặc hơi dính vào lưng. Anh với tay lấy cốc trà, uống một hơi dài. "Cảm ơn, 'người mẹ' của tớ."

An ném miếng khăn giấy vào đầu anh. "Tớ đã bảo đừng gọi tớ là mẹ."

"Ừ, 'vợ' sắp cưới của tớ."

"Cậu có thể bị đấm thật đấy."

Họ cười. Đó là thứ hài hước không cần suy nghĩ, là thứ mà chỉ hai người bạn thân nhất mới có thể hiểu và làm tổn thương nhau một cách vô hại.

2. Điểm Nhấn Thân Mật (Sự Thoải Mái)

Lâm An ngồi xuống, kéo chân lên sofa, đầu gối gần chạm vào đùi Minh Huy. Không hề có khoảng cách hay sự e dè. An mở máy tính, bắt đầu kiểm tra email công việc, còn Huy thì mở cuốn sách cô vừa nhận xét.

"Này, nhân vật nam chính trong truyện này tên là gì ấy nhỉ?" Huy hỏi, tay chạm vào vai An để cô dịch sang một chút.

"Tên là Việt, nhưng anh ta có biệt danh là 'Thợ săn bóng đêm'," An trả lời, mắt vẫn dán vào màn hình.

Huy thở dài. "Nghe sến quá. Mà sao cậu cứ phải làm mấy cái truyện ngôn tình sến sẩm này thế? Không thấy đau đầu à?"

"Đau đầu đấy, nhưng nó nuôi sống tớ, và nuôi cả cậu nữa nếu cậu còn tiếp tục ăn vạ ở đây." An liếc nhìn anh. "Với lại, ít nhất thì cốt truyện của nó còn có kịch tính, không như cuộc sống của chúng ta."

"Cuộc sống của chúng ta thì sao?" Huy thách thức, đặt cuốn sách xuống và quay hẳn người về phía An, chống cằm nhìn cô.

"Thì nhàm chán, ổn định, và không có chút lãng mạn nào," An nói, giọng điệu hoàn toàn bình thản. "Tụi mình giống như hai cái cây trồng cạnh nhau mười năm rồi. Không có bão táp, không có sâu bọ, chỉ có sự bình yên đến mức buồn ngủ."

Huy bật cười. "Vậy thì cậu đang muốn một cơn bão à, An?"

An nhún vai. "Ai biết được. Ít nhất nó sẽ thú vị hơn việc thấy cậu cởi trần đi lại trong nhà tớ mỗi sáng."

"Thế thì thôi. Tớ sẽ mặc áo khoác suốt ngày cho cậu thấy." Huy đùa cợt, nhưng ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt An lâu hơn một chút, một thoáng khó hiểu lướt qua.

3. Sự kiện Khởi động & Thay đổi

Cánh cửa chợt mở ra, một tiếng "cạch" vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Đó là Khánh Vy, người bạn cùng công ty với Lâm An, một cô gái xinh đẹp và hoạt bát.

"An ơi! Tớ có tin hot đây!" Khánh Vy vừa bước vào đã gọi to, trên tay là một hộp quà lớn.

An quay lại, cười. "Tin gì thế, Vy? Mà cậu đến sớm thế?"

"Tớ phải đến sớm để kể cho cậu nghe chuyện này!" Khánh Vy đi tới, nhưng ánh mắt cô dừng lại ở Minh Huy. Nét mặt cô thay đổi, từ vui vẻ sang có chút lúng túng. "Chào Huy."

"Chào Vy," Minh Huy mỉm cười.

Khánh Vy đặt hộp quà xuống và nhìn thẳng vào Lâm An, giọng hân hoan: "Tớ sắp chuyển nhà! Hợp đồng thuê nhà tớ sắp hết, và tớ muốn hỏi cậu một chuyện quan trọng."

Lâm An nhướn mày. "Chuyện gì?"

"Tớ muốn hỏi... liệu cậu có thể cho tớ ở chung một thời gian được không? Trong lúc tớ tìm một căn hộ mới." Khánh Vy nói, rồi liếc nhìn Minh Huy, cô nói thêm một cách ngại ngùng: "Tất nhiên là nếu Huy không phiền..."

Minh Huy, vốn đang định nói gì đó, đột nhiên khựng lại. Anh nhìn Lâm An, rồi nhìn Khánh Vy. Ý nghĩ đầu tiên anh có là: "Nhà của An, nhưng sao mình lại là người quyết định?"

Nhưng ý nghĩ thứ hai, lạnh lẽo hơn, là: Sẽ có một người phụ nữ khác sống ở đây, trong căn hộ chỉ có An và mình.

An quay sang nhìn Minh Huy, chờ đợi câu trả lời của anh, như thể cô muốn anh đưa ra quyết định cuối cùng. Ánh mắt cô vẫn vô tư, không hề nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của anh.

Minh Huy hít sâu. Anh nhận ra sự lúng túng bất thường trong lòng mình. Mười năm sống trong sự thoải mái này, đột nhiên sắp bị phá vỡ bởi một người lạ, một người có vẻ ngoài quá rạng rỡ và... quá xa lạ.

Anh mỉm cười, một nụ cười hơi cứng ngắc. "Sao lại phiền được, Vy? Tớ chỉ đến đây ăn ké thôi mà. Đây là nhà của An. Cứ tự nhiên đi."

Lâm An nhẹ nhõm ra mặt. "Tuyệt vời! Vậy thì cậu dọn đồ đến đi. Chúng ta sẽ cùng nhau dọn dẹp phòng trống."

Khánh Vy vui mừng, ôm chầm lấy Lâm An. "Cảm ơn cậu, An! Cậu là bạn tốt nhất của tớ!"

Minh Huy lẳng lặng đứng dậy, đi vào bếp lấy thêm nước. Trong lúc anh đi qua, tay anh vô tình lướt qua vai Lâm An. Khoảnh khắc chạm nhau ngắn ngủi, nhưng nó khiến anh cảm thấy một sự giật mình nhẹ, điều chưa bao giờ xảy ra trước đây.

Khi đứng trong bếp, nhìn vào không gian quen thuộc, Minh Huy bỗng cảm thấy một thứ cảm xúc xa lạ: Sự sở hữu. Anh không quen việc phải chia sẻ sự riêng tư này. Mười năm quen thuộc, đó là thói quen đã ăn sâu vào máu thịt.

Anh nhìn ra phòng khách, nơi Lâm An và Khánh Vy đang cười đùa vui vẻ. Lần đầu tiên, Minh Huy tự hỏi: Nếu Vy không phải chỉ là bạn cùng phòng, mà là đối thủ... thì sao?

Anh lắc đầu. Không thể nào. An và mình chỉ là bạn. Mười năm rồi.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ không còn ấm áp như trước nữa. Nó mang theo một cảm giác căng thẳng và khó chịu bất ngờ, báo hiệu một điều gì đó sắp thay đổi. Thói quen mười năm sắp bị thử thách.