1. Sự Thao Túng Của Sự Thay Đổi
Buổi tối hôm đó, Minh Huy không ở lại ăn cơm như mọi khi. Anh viện cớ có một cuộc họp gấp với đối tác, mặc dù Lâm An biết thừa anh chỉ muốn trốn tránh bầu không khí mới mẻ mà Khánh Vy mang lại.
Lâm An cố gắng không để ý. Cô dọn dẹp phòng trống cho Khánh Vy và sắp xếp lại căn hộ. Khi cô đang loay hoay với chiếc kệ sách lớn, chuông cửa reo. Là Minh Huy.
"Tưởng cậu họp hành bận rộn lắm cơ mà?" Lâm An hỏi, tay vẫn còn bám bụi.
Minh Huy, trên tay xách một túi lớn từ cửa hàng tiện lợi, nhún vai. "Họp xong rồi. Nhớ cái ổ chuột này quá nên quay lại xem cậu có làm việc quá sức không."
"Lúc nào cũng nói quá. Tớ ổn," An đáp, nhưng cô không giấu được nụ cười.
Huy đặt túi đồ xuống, thấy chiếc kệ sách vẫn còn ngổn ngang. Anh không nói gì, lập tức xắn tay áo lên. "Để tớ. Cậu đi tắm đi. Bụi bặm thế kia."
Đó là thói quen. Huy luôn là người làm những việc nặng nhọc. An cũng không khách sáo, cô lập tức đi vào phòng tắm, để lại Huy một mình với chiếc kệ và những suy nghĩ hỗn độn của riêng anh.
Mười lăm phút sau, Lâm An bước ra. Hơi nước thoang thoảng mùi sữa tắm hoa oải hương. Cô mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng nhẹ nhàng. Trong ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách, cô trông mềm mại và có chút yếu đuối hơn thường lệ.
Minh Huy đang đóng chiếc kệ sách, lưng quay về phía cô. Khi nghe tiếng động, anh quay lại. Ánh mắt anh chạm vào cô.
Khoảnh khắc im lặng kéo dài.
Sự thoải mái mười năm bỗng nhiên trở nên rạn nứt. Bình thường, An có thể bước ra với bất kỳ bộ quần áo nào và Huy sẽ chỉ trêu chọc vài câu. Nhưng đêm nay, có một điều gì đó khác.
Huy cảm thấy mình phải... nhìn đi chỗ khác.
"Xong rồi đấy," anh nói, giọng hơi khô khốc, quay lại với chiếc kệ sách. "Mai Vy dọn đến, cậu sẽ có thêm một người giúp đỡ."
"Cậu sao thế? Sao giọng cậu lạ vậy?" An bước tới gần, không hề nhận ra sự căng thẳng đang bao trùm. Cô chỉ thấy anh hơi cáu kỉnh.
"Không có gì. Chỉ là... tớ nghĩ cậu nên thay một bộ đồ khác đi." Huy lùi lại một bước nhỏ, tránh xa cô.
Lâm An ngạc nhiên. "Sao phải thay? Bộ đồ này thoải mái mà. Bình thường tớ vẫn mặc thế này lúc có cậu ở đây mà."
"Bình thường là bình thường. Sắp tới có Vy ở đây. Không tiện." Huy nói, tránh né chủ đề. Anh không dám thừa nhận rằng, không phải vì Vy, mà là chính vì sự thân mật quá đỗi tự nhiên của An lúc này đã khiến anh bị giật mình.
2. Sự Lúng Túng Của Người Lớn
Lâm An cau mày. "Vy cũng là con gái mà. Cậu làm sao thế, Huy? Tự nhiên trở nên kiểu cách vậy?"
Minh Huy thở dài, nhận ra sự khó khăn khi giải thích điều đang diễn ra trong tâm trí mình. "Tớ chỉ là... lo lắng cho cậu thôi. Tớ không muốn người ngoài nghĩ linh tinh."
"Người ngoài? Vy là người ngoài à? Cô ấy là bạn thân của tớ!" An phản đối.
Minh Huy không muốn tranh cãi. Anh chỉ biết rằng, sự xuất hiện của Vy đã khiến anh nhận ra một điều đáng sợ: Căn hộ này không chỉ là của An, nó còn là "ngôi nhà" của riêng hai người họ. Một không gian nơi anh có thể là chính mình, nơi anh có thể thấy cô với vẻ ngoài lôi thôi nhất, và không ai phán xét.
"Thôi được rồi," Huy nhượng bộ. "Tùy cậu. Tớ về đây. Ngủ ngon."
Minh Huy vội vàng thu dọn đồ đạc, hành động nhanh hơn mọi khi. An nhìn anh, cảm thấy bực bội và khó hiểu trước thái độ khác lạ này.
Khi Huy vừa mở cửa, An gọi với theo: "Này, cậu có quên gì không?"
Minh Huy quay lại. Anh nhìn quanh, rồi nhìn vào An. "Quên gì?"
"Quên cái này." Lâm An đi nhanh đến tủ lạnh, lấy ra hộp sữa chua mà anh thích nhất, quăng nhẹ vào tay anh.
"Cảm ơn." Huy nắm chặt hộp sữa chua lạnh ngắt.
"Minh Huy này," Lâm An gọi, giọng nhỏ lại, có chút dịu dàng. "Cảm ơn cậu đã giúp tớ. Dù cậu có thay đổi thế nào, cậu vẫn là bạn thân của tớ."
Lời nói đó làm Minh Huy cảm thấy như bị kim châm. Thay đổi? Anh đang cố gắng giữ mọi thứ như cũ. Anh đang cố gắng ngăn chặn sự thay đổi.
Anh gật đầu, không nói thêm gì, rồi đóng sập cửa.
3. Đêm và Sự Thức Tỉnh
Minh Huy về căn hộ của mình, nhưng không thể ngủ được. Anh đi thẳng vào phòng bếp, ném hộp sữa chua vào thùng rác. Anh không còn muốn ăn nó nữa.
Anh đi ra ban công, dựa lưng vào lan can sắt lạnh.
Anh nhớ lại hình ảnh Lâm An trong chiếc váy lụa mỏng. Cái cách ánh đèn phản chiếu trên làn da cô. Cái cách cô nhìn anh, hoàn toàn tin tưởng và không hề che đậy. Đó là sự thoải mái của tình bạn, nhưng dưới con mắt của một người đàn ông vừa trải qua một sự "giật mình", nó đã thay đổi.
Anh nhận ra rằng: Mười năm qua, anh đã xem sự thoải mái này là mặc nhiên. Anh đã xem cô là một phần của mình đến mức không còn nhìn thấy giới tính của cô nữa.
Nhưng giờ đây, sự xuất hiện của Khánh Vy đã làm nảy sinh một câu hỏi: Nếu Vy sống ở đó, Vy có được chứng kiến những khoảnh khắc đó của An không? Vy có được nghe những lời tâm sự đêm khuya đó không?
Và tệ hơn: Nếu một ngày nào đó, một người đàn ông khác xuất hiện và thay thế vị trí của mình trên chiếc sofa đó, trong căn nhà đó thì sao?
Minh Huy siết chặt tay. Anh đã luôn nghĩ rằng anh và An là hai "kẻ cô đơn" nương tựa vào nhau. Nhưng giờ đây, "ngôi nhà" chung của họ sắp có thêm một "cư dân" khác.
Anh bước vào phòng ngủ, nơi có một chiếc điện thoại đang rung. Là tin nhắn của Lâm An:
An: Này, cậu quên chìa khóa nhà tớ đấy. Lát nữa Vy dọn đến, tớ không tiện mở cửa cho cậu. Cậu nhớ lấy lại nhé.
Minh Huy nhìn chùm chìa khóa đang nằm trên bàn cà phê nhà mình. Đó là chìa khóa nhà Lâm An. Anh đã quên nó, điều chưa bao giờ xảy ra trong suốt mười năm.
Anh nhận ra, sự lúng túng tối nay không chỉ là sự khó chịu, mà là một cảm giác mất mát sắp xảy ra. Anh bắt đầu sợ. Sợ mất đi quyền được vô tư bước vào cuộc sống của cô, quyền được thoải mái ở bên cô.
Tình bạn mười năm đang đứng trước một ngã rẽ. Và lần đầu tiên, Minh Huy nhận ra, anh không muốn rẽ sang con đường nào khác ngoài con đường cũ, nơi chỉ có hai người họ.