1. Sự Xuất Hiện Của Kẻ Xâm Lấn
Khánh Vy dọn đến vào một buổi sáng Chủ nhật rực rỡ. Cô mang theo rất nhiều đồ đạc, và cùng với cô là một luồng sinh khí hoàn toàn mới mẻ tràn vào căn hộ vốn quen thuộc với sự tĩnh lặng của Lâm An và những lần ghé thăm lười biếng của Minh Huy.
Minh Huy đến sớm, tự nhận trách nhiệm khuân vác những thùng đồ nặng. Anh làm việc một cách chăm chỉ, như thể muốn chứng minh rằng mình vẫn là người đàn ông không thể thiếu trong căn nhà này, bất kể có người mới hay không.
"Ôi, may quá có anh Huy," Khánh Vy cười rạng rỡ, đưa cho anh một chai nước lạnh. "Anh là siêu nhân rồi! Em đã lo là chỉ có hai đứa con gái bọn em thì làm sao chuyển được mấy thứ này."
Lâm An đứng bên cạnh, nhếch mép. "Lẽ ra cậu nên gọi dịch vụ. Đừng làm anh ta kiêu ngạo."
"Thôi nào, An," Huy quay sang trêu chọc An, tay xoa đầu cô một cách tự nhiên như một người anh trai. Nhưng ngay sau đó, anh lập tức thu tay lại khi nhận ra Khánh Vy đang nhìn họ với ánh mắt tò mò.
Sự vô tư vốn có giữa hai người đã bị đặt dưới kính hiển vi của người ngoài.
Tối hôm đó, sau khi mọi thứ đã đâu vào đấy, cả ba cùng ngồi ăn tối. Lâm An nấu một bữa đơn giản. Lần đầu tiên, chiếc bàn ăn nhỏ của An trở nên đông đúc và ồn ào.
"Anh Huy này, em thấy anh và chị An hợp nhau thật đấy," Vy nói sau khi uống một ngụm nước. "Em thấy hai người thân thiết đến mức em cứ tưởng anh chị là vợ chồng rồi cơ."
Lâm An bật cười sảng khoái. "Vy ngốc. Bọn tớ mà là vợ chồng á? Chắc là đã giết nhau từ lâu rồi."
Minh Huy, đang gắp rau, khựng lại. Anh nhìn An. Cô nói điều đó quá dễ dàng, quá chắc chắn. Điều đó làm anh khó chịu. Anh cảm thấy như cô đang phủ nhận một điều gì đó mà chính anh cũng không biết nó có tồn tại hay không.
"Đúng đấy," Minh Huy đáp lại một cách hơi gắt gỏng. "Chỉ là bạn bè. Bạn bè thuần túy. Hơn cả anh em."
Khánh Vy nhìn Minh Huy, rồi nhìn Lâm An, rồi lại nhìn Minh Huy. Cô dường như không tin vào điều đó. "Nhưng em thấy hai người rất hiểu nhau, đặc biệt là khi anh Huy nhìn chị An lúc chị ấy đang tập trung đọc bản thảo. Ánh mắt đó..."
"Ánh mắt lo lắng thôi," Minh Huy ngắt lời, đặt mạnh đũa xuống. "Tớ lo cô ấy làm việc quá sức mà thôi."
2. Khoảnh Khắc Lướt Qua (Tension)
Đêm đó, cả ba cùng xem một bộ phim kinh dị. Lâm An ngồi giữa, Huy ngồi bên trái và Vy ngồi bên phải.
Đến đoạn cao trào, một nhân vật đột ngột xuất hiện trên màn hình, Lâm An theo bản năng thét lên và vô thức nắm chặt cánh tay Minh Huy.
Huy cảm nhận được những ngón tay cô bấu vào bắp tay mình. Anh quay sang. Khuôn mặt cô đang ở rất gần, vì sợ hãi nên cô rúc vào anh. Mùi hương hoa oải hương quen thuộc từ tóc cô bao trùm lấy anh.
Huy cảm thấy nhịp tim mình tăng nhanh một cách không kiểm soát được. Nó không phải là sự lo lắng cho cô, mà là sự xúc động thuần túy khi có cô ở sát bên.
Nhưng ngay lập tức, anh buông tay cô ra, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
"An, bình tĩnh," anh thì thầm, giọng khàn khàn.
Lâm An buông tay anh, nhận ra hành động của mình. Cô cười ngượng nghịu: "Xin lỗi. Tớ hơi quá khích." Cô quay sang nhìn Khánh Vy. Vy vẫn đang nhìn màn hình, nhưng khóe môi cô ấy có một nụ cười khó hiểu.
Lâm An quyết định lùi ra xa một chút, tạo khoảng cách với Minh Huy. Tuy nhiên, hành động đó chỉ làm Minh Huy thêm cảm thấy hụt hẫng. Sự ấm áp vừa rồi đã biến mất.
3. Chiếc Khăn Tắm Và Ranh Giới Bị Phá Vỡ
Khoảng 11 giờ đêm, Minh Huy quyết định về nhà.
"Thôi tớ về đây. Hai cậu ở lại vui vẻ," anh nói, giọng mang chút mệt mỏi.
"Đợi đã, Huy," Lâm An giữ anh lại. "Cậu có thể giúp tớ tìm cái khăn tắm mới được không? Khăn của Vy đã bị rách, tớ đã mua bộ mới, nhưng tớ quên mất để ở đâu rồi."
"Ở trong phòng giặt đồ ấy," Huy đáp, anh biết mọi thứ trong nhà cô.
"Thế thì phiền cậu giúp tớ nhé," An cười.
Huy bước vào phòng giặt nhỏ hẹp, lôi ra một chồng khăn mới, sạch sẽ. Anh mang ra, đặt trên giường của Lâm An. Cô đang đứng ngay đó, mặc đồ ngủ.
Trong lúc An mở túi khăn, Huy thấy một vật gì đó bị rơi ra từ chồng khăn cũ: Chiếc khăn tắm màu xanh Navy của anh. Chiếc khăn anh thường dùng khi ngủ lại nhà cô. Chiếc khăn đó hơi cũ, mờ màu, và có mùi xạ hương nam tính quen thuộc.
Lâm An nhặt nó lên, định vứt vào sọt rác. "Ôi, cái khăn này cũ quá rồi. Vứt thôi."
Minh Huy đột nhiên đưa tay ra, nắm lấy cổ tay cô. Hành động hoàn toàn theo bản năng, không suy nghĩ.
"Đừng vứt," anh nói, giọng trầm thấp.
Lâm An giật mình vì sức mạnh trong cái nắm tay của anh. Cô ngước nhìn, thấy ánh mắt anh tối sầm và kiên quyết một cách kỳ lạ.
"Gì vậy? Nó cũ rồi mà," An bối rối.
Huy thả tay cô ra ngay lập tức, cảm thấy xấu hổ. Anh nhặt chiếc khăn tắm lên, cuộn lại.
"Nó... nó vẫn dùng tốt," anh nói lắp bắp. "Tớ mang về nhà dùng."
Thực tế là, anh có rất nhiều khăn tắm mới ở nhà. Nhưng chiếc khăn này, chiếc khăn đã hấp thụ vô số khoảnh khắc riêng tư của anh và cô, chiếc khăn mà cô đã chạm vào, là một sự kết nối. Một phần lãnh thổ của anh. Anh không muốn nó bị vứt đi như một món đồ vô dụng, không muốn nó bị thay thế bởi những chiếc khăn mới, có thể là của Vy, hoặc của bất kỳ ai khác.
"Tùy cậu," Lâm An nhún vai, không hiểu được sự phức tạp trong tâm trí anh. "Lạ thật. Cậu giữ lại mấy cái đồ cũ kỹ này làm gì."
Minh Huy chỉ cầm chặt chiếc khăn, như thể đang giữ một bí mật.
"Cậu ngủ ngon, An." Anh bước ra cửa, chiếc khăn tắm cũ kỹ kẹp dưới nách.
An nhìn theo bóng lưng anh. Cô cảm thấy sự khác biệt ngày càng rõ ràng. Minh Huy đang cư xử như một người xa lạ. Cô không biết phải làm gì với người bạn thân nhất của mình lúc này.
Đêm đó, Minh Huy nằm trong căn hộ riêng của mình, chiếc khăn tắm cũ kỹ đặt trên gối. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận mùi hương phai nhạt của hoa oải hương và mùi xạ hương của chính mình còn vương lại trên sợi vải.
Anh nhận ra, sự khó chịu không tên kia chính là nỗi sợ hãi. Sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi mất đi vị trí độc tôn. Và lần đầu tiên, anh tự hỏi, liệu ranh giới "bạn bè" mà họ đã xây dựng có thực sự vững chắc như họ vẫn nghĩ.