1. Sáng Thứ Hai Khác Lạ
Thói quen buổi sáng của Lâm An và Minh Huy luôn giống nhau: An sẽ thức dậy muộn một chút, còn Huy sẽ ghé qua lúc 7 giờ rưỡi, mua hai cốc cà phê mang đi và đôi khi là một chiếc bánh mì nóng hổi. Anh sẽ ngồi chờ cô trang điểm, lướt tin tức trong khi cô chuẩn bị đi làm.
Nhưng sáng thứ Hai này, mọi thứ đã thay đổi.
Khi Minh Huy bấm chuông cửa, người mở cửa không phải là Lâm An với mái tóc rối bù, mà là Khánh Vy, đã trang điểm nhẹ nhàng và mặc bộ đồ công sở tươm tất.
"Chào anh Huy!" Khánh Vy mỉm cười tươi tắn. "Anh đến sớm thế! Chị An đang gọi taxi rồi. Bọn em đi làm cùng nhau."
"À, chào Vy," Huy cảm thấy lúng túng. Anh đưa cốc cà phê cho cô ấy một cách máy móc.
"Cà phê của chị An đây, còn của em thì anh không cần mua đâu. Em đang ăn kiêng nên uống nước lọc thôi."
Minh Huy cảm thấy một sự khó chịu vô cớ. Anh luôn biết An uống cà phê đen nóng, không đường. Anh chưa từng cần ai nhắc.
Lúc này, Lâm An bước ra. Cô vẫn hơi vội vã như thường lệ, nhưng không còn vẻ lôi thôi. Cô đã búi tóc gọn gàng và mặc chiếc váy đen thanh lịch.
"Huy, cậu đến rồi à. Hôm nay tớ đi cùng Vy nhé. Cảm ơn cà phê." Lâm An nói nhanh, chỉ kịp đưa tay nhận cốc cà phê.
Minh Huy bỗng thấy mình giống như một người đưa thư, hoàn thành nhiệm vụ và phải rời đi.
"Sao cậu không đi xe riêng của cậu?" Huy hỏi, giọng có chút bực bội.
"Xe tớ hết xăng rồi," An đáp, đeo túi xách lên vai. "Thôi, tớ đi đây. Tạm biệt cậu!"
Lâm An và Khánh Vy vội vàng bước ra khỏi cửa. Minh Huy đứng chôn chân giữa phòng khách, nhìn cánh cửa đóng lại. Anh nhận ra, suốt mười năm qua, buổi sáng của anh luôn bắt đầu bằng Lâm An và sự vô tư của cô.
Nhưng hôm nay, cô ấy đã khác. Cô ấy bận tâm đến việc đồng nghiệp nghĩ gì về mình, cô ấy không còn thoải mái với việc để anh thấy cô trong bộ dạng ngủ dậy nữa.
Và điều đáng sợ nhất, cô ấy không cần anh.
2. Ghen Tị Vô Hình
Suốt ngày hôm đó, Minh Huy không thể tập trung vào bản vẽ thiết kế của mình. Hình ảnh Lâm An cười nói vui vẻ bên Khánh Vy liên tục xuất hiện.
Anh nghĩ đến những chuyện nhỏ nhặt: An và Vy sẽ ăn trưa cùng nhau. An và Vy sẽ bàn tán về công việc, về những bí mật mà An đã từng chỉ chia sẻ với anh. An và Vy sẽ chia sẻ phòng tắm, chia sẻ không gian sống.
Anh lấy điện thoại, định nhắn tin rủ An đi ăn tối như thường lệ. Nhưng anh lại dừng lại. Nếu cô từ chối vì đã có kế hoạch với Khánh Vy thì sao? Sự ghen tị vô hình này khiến anh thấy mình thật trẻ con.
Đến tối, Minh Huy quyết định ghé qua căn hộ của An. Anh viện cớ là để kiểm tra lại chiếc kệ sách hôm trước.
Khi anh đến, căn hộ tràn ngập mùi thức ăn. Lâm An và Khánh Vy đang cùng nhau nấu nướng trong bếp.
Khánh Vy cười rạng rỡ. "Ôi, anh Huy! Anh đến đúng lúc quá! Bọn em đang làm món gà nướng mật ong đấy. Anh ăn cùng luôn nhé!"
Minh Huy nhìn thấy cảnh tượng đó: Lâm An buộc tạp dề, Vy đang cười khúc khích khi An làm đổ một chút bột. Nó thật ấm cúng, nhưng không phải ấm cúng dành cho anh.
Trước đây, khi anh đến, An sẽ chỉ đặt một chiếc pizza. Bây giờ, có Vy, cô ấy nấu ăn.
"Không cần đâu," Minh Huy đáp cụt ngủn. "Tớ chỉ qua xem cái kệ thôi."
Anh bước vào phòng khách, vờ kiểm tra chiếc kệ. Ánh mắt anh vô tình dừng lại ở góc phòng. Nơi đó, có một chiếc vali màu hồng rực rỡ của Khánh Vy. Nó quá nổi bật so với tông màu trầm lắng của căn phòng.
Lâm An đi tới, thấy anh đang lúi húi ở chiếc kệ đã hoàn hảo. "Kệ ổn mà, Huy. Cậu làm sao thế?"
"Tớ... tớ thấy nó hơi nghiêng," anh nói dối, đẩy chiếc kệ một chút.
Khánh Vy đặt một đĩa thức ăn lên bàn cà phê, cô bước đến gần An, kéo cô ra xa Huy một chút. "Chị An, chị ra thử món này xem đã vừa miệng chưa."
Lâm An quay sang Vy. Minh Huy nhìn thấy Vy thì thầm điều gì đó vào tai An, khiến An bật cười. Một sự thân mật mới mẻ mà anh chưa từng chứng kiến.
3. Khám Phá Thầm Kín
Minh Huy cảm thấy như có một bức tường vô hình đang được xây dựng giữa anh và Lâm An. Anh quyết định rời đi, không thể chịu đựng thêm không khí xa lạ này.
"Thôi, tớ về đây. Cái kệ ổn rồi."
"Anh không ăn tối thật à?" Vy hỏi.
"Không. Tớ có việc."
Lâm An đưa anh ra cửa. Cô đặt tay lên cánh tay anh, một cử chỉ an ủi.
"Cậu dạo này lạ thật đấy, Huy. Có chuyện gì thế?"
"Không có gì. Chỉ là... tớ mệt thôi," anh nói dối. Anh nhìn cô, ánh mắt anh sâu hơn mọi khi, như muốn tìm kiếm một điều gì đó đã mất.
"Vậy cậu nghỉ ngơi đi. Đừng làm việc quá sức," An nhẹ nhàng.
Trong khoảnh khắc đó, Minh Huy thấy Lâm An không còn là "thói quen" hay "người em gái" nữa. Cô là một cô gái xinh đẹp, đáng khao khát, người đang vô tình bị một người khác chiếm lấy.
Khi An quay lưng lại để đi vào nhà, Minh Huy bất ngờ đưa tay ra, nắm lấy khuỷu tay cô.
Lâm An quay phắt lại, ngạc nhiên.
"Cậu... sao thế?"
Minh Huy cúi người xuống, nhưng không phải để hôn. Anh chỉ ghé sát tai cô. Hơi thở ấm nóng của anh phả vào vành tai cô, khiến An rùng mình một chút.
"Nhớ là cậu chỉ được phép uống cà phê đen của tớ thôi," anh thì thầm, giọng trầm khàn, như một lời nhắc nhở, một lời đánh dấu lãnh thổ rất riêng tư.
Anh lùi lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Lâm An đứng bất động, khuôn mặt hơi đỏ lên vì cử chỉ thân mật bất ngờ đó. Cô chưa bao giờ thấy anh hành động như vậy.
"Tớ... tớ biết rồi," cô lắp bắp.
Minh Huy không nói thêm gì, anh quay lưng và bước đi nhanh chóng.
Đứng trước cửa, Lâm An đưa tay chạm vào vành tai còn nóng rát của mình. Cô cảm thấy một luồng điện lạ chạy dọc sống lưng.
Huy vừa làm gì vậy?
Đó là một sự thân mật rất khác so với những cái ôm vô tư hay những cái xoa đầu. Nó mang tính sở hữu và cảnh báo.
Lâm An bước vào nhà, thấy Khánh Vy đang tò mò nhìn cô. Cô cố gắng trấn tĩnh.
"Anh ta nói gì với cậu thế?" Vy hỏi.
"Không có gì. Chỉ là công việc thôi," An nói dối.
Nhưng trong lòng cô, câu nói thì thầm của Minh Huy vang vọng: "Cậu chỉ được phép uống cà phê đen của tớ thôi."
Lần đầu tiên, An cảm thấy một ranh giới mỏng manh đang bị Minh Huy cố tình vượt qua, và cô không biết mình có nên ngăn lại hay không.