MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVượt Mức Bạn ThânChương 5: Vị Khách Không Mời

Vượt Mức Bạn Thân

Chương 5: Vị Khách Không Mời

1,221 từ · ~7 phút đọc

1. Khúc Dạo Đầu Của Sự Xáo Trộn

Ba ngày trôi qua kể từ khi Khánh Vy chuyển đến, và sự căng thẳng trong căn hộ nhỏ đã đạt đến mức báo động đối với Minh Huy. Anh bắt đầu ghé qua căn hộ của Lâm An thường xuyên hơn, không phải vì có việc, mà để "giám sát".

Anh nhận thấy An và Vy có những chủ đề riêng của con gái, những lúc cười rúc rích mà anh không thể tham gia. Anh đã mất đi vị trí trung tâm trong vũ trụ nhỏ bé của cô.

Chiều thứ Tư, Minh Huy đến thăm. Anh thấy Lâm An đang ngồi trên sofa, mặc quần jeans và áo len rộng, đang vuốt tóc một cách bất thường trước gương phòng khách.

"Cậu làm gì đấy, An?" Huy hỏi, đặt túi đồ ăn vặt lên bàn.

"Tớ sắp đi hẹn hò," An đáp, giọng có chút hồi hộp.

Câu nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Minh Huy. Anh đứng sững lại.

"Hẹn hò? Với ai?" Giọng anh đột ngột trở nên lạnh lùng.

Lâm An cười, tiến lại gần anh và lấy một miếng bánh từ trong túi anh ra. "Cậu làm gì mà căng thẳng thế? Tớ đã bảo cậu rồi, tớ cần một chút kịch tính trong đời mà."

"Kịch tính cái gì? Với thằng nào?" Huy lặp lại, không giấu nổi sự bực bội.

"Thằng nào là sao? Anh ấy là Quốc Trung, là trưởng phòng Marketing bên công ty xuất bản sách," An nói, có chút tự hào. "Cậu ấy đã mời tớ đi ăn tối."

Lúc đó, Khánh Vy bước ra. Cô mặc một chiếc váy rất đẹp. "Vy sẽ đi cùng tớ, để đảm bảo an toàn cho buổi hẹn hò đầu tiên," An giải thích.

Minh Huy nhìn Khánh Vy, rồi nhìn Lâm An, cơn giận dữ không tên bắt đầu cuộn trào trong lồng ngực. Họ đang tạo thành một đội, và anh bị loại ra ngoài.

"Làm gì mà phải có người đi kèm? Cậu là trẻ con à?" Minh Huy buông lời chế giễu.

Lâm An cau mày. "Cậu quá đáng rồi đấy, Huy. Tớ đã làm gì sai nào?"

"Cậu không sai, nhưng những thằng cha lạ hoắc ngoài kia... Tớ không tin tưởng," Huy nói, sự lo lắng xen lẫn ghen tuông làm giọng anh trở nên gay gắt. "Cậu có biết thằng cha đó có mục đích gì không?"

"Thôi nào, anh Huy," Khánh Vy can thiệp, cô đặt tay lên vai An. "Anh Trung là người rất lịch sự mà. Bọn em đi rồi sẽ về ngay. Anh cứ ở đây thoải mái."

Minh Huy nhìn thấy bàn tay Khánh Vy chạm vào vai An. Một sự thân mật rất tự nhiên. Anh nhận ra, anh đã từng có đặc quyền làm điều đó hàng trăm lần, nhưng bây giờ, Vy đã làm điều đó với sự cho phép của An.

"Không, tớ không ở lại," Huy tuyên bố. "Tớ có việc bận hơn là ngồi đây chờ hai cô gái đi chơi."

2. Chiến Thuật Độc Chiếm Vô Thức

Lâm An cảm thấy thất vọng trước sự thay đổi của bạn thân. "Tùy cậu. Tớ đã đặt thêm chỗ cho cậu nếu cậu muốn ăn tối với tớ, như mọi khi."

Minh Huy lùi lại, nhìn cô một cái thật lâu, ánh mắt chất chứa sự tổn thương.

"Không. Tớ có một buổi gặp gỡ quan trọng hơn. Tớ sẽ gặp Tuyết Nhi, cô ấy là một đối tác dự án mới," Huy nói, cố tình làm cho cái tên "Tuyết Nhi" nghe thật thân mật.

An hơi sững lại. "À... tốt thôi. Chúc cậu vui vẻ."

"Cậu cũng vậy," Huy đáp lại một cách lạnh lùng.

Minh Huy quay lưng bước ra khỏi căn hộ, nhưng thay vì đi thẳng, anh đứng nấp ở góc cầu thang tối, chờ đợi. Anh biết mình đang hành động như một kẻ theo dõi, nhưng anh không thể kiềm chế.

Khoảng mười phút sau, một chiếc ô tô sang trọng đỗ xịch trước cửa nhà. Một người đàn ông cao ráo, lịch lãm trong bộ vest bước ra. Quốc Trung.

Huy nhìn thấy An và Vy bước ra. Quốc Trung nở nụ cười quyến rũ, mở cửa xe một cách ga-lăng cho Lâm An. Anh ta đặt tay nhẹ lên lưng An khi cô bước vào xe.

Cảnh tượng đó như một cú đấm vào lồng ngực Minh Huy. Hành động ga-lăng của Quốc Trung là điều mà Minh Huy, trong mười năm tình bạn, chưa bao giờ nghĩ đến việc làm cho An. Bởi vì cô không phải "bạn gái", mà là "bạn thân".

Anh nhận ra: Anh đã quá quen thuộc với cô, đến mức quên mất cô là một người phụ nữ có thể bị người khác thu hút.

Cơn ghen bùng lên không kiểm soát. Nó không phải là ghen tuông của một người bạn, mà là sự tức giận của một người đang bị đánh cắp tài sản.

3. Sự Thức Tỉnh Trong Bóng Tối

Minh Huy bước ra khỏi góc cầu thang, đi thẳng đến chiếc xe máy của mình. Anh không gọi cho Tuyết Nhi. Anh không có buổi hẹn nào cả. Anh lái xe đi, không mục đích.

Anh tấp vào một quán cà phê vắng vẻ. Anh lấy điện thoại ra, gõ tên "Quốc Trung - Trưởng phòng Marketing" trên Google. Anh kiểm tra hồ sơ, xem ảnh, đọc tiểu sử. Anh muốn tìm ra một điểm yếu, một lý do để nói với Lâm An rằng người đàn ông này không xứng đáng.

Nhưng Quốc Trung dường như hoàn hảo.

Minh Huy đặt điện thoại xuống. Anh nhìn cốc cà phê lạnh ngắt của mình. Anh tự hỏi: Tại sao mình lại làm điều này?

Anh không muốn mất đi Lâm An. Anh không muốn thấy bất kỳ người đàn ông nào khác chạm vào cô, mở cửa xe cho cô, hoặc làm cô cười theo cái cách mà anh đã từng làm.

Anh chợt nhớ lại khoảnh khắc anh nắm lấy cổ tay cô trong Chương 3. Anh nhớ lại hơi thở anh phả vào tai cô trong Chương 4.

Đó không phải là tình bạn. Đó là sự độc chiếm.

Minh Huy nhắm mắt lại. Anh nhớ rõ từng cử chỉ, từng thói quen của cô: cách cô nhăn mũi khi căng thẳng, cách cô cắn môi khi suy nghĩ, cách cô luôn cuộn tròn chân khi ngủ trên sofa của anh.

Anh nhận ra: Tình yêu đã len lỏi vào họ qua thói quen, qua sự thân mật vô tư mười năm, và bây giờ nó đang bùng lên như một cơn sốt khi bị đe dọa.

Anh không yêu cô như một người bạn nữa. Anh yêu cô như một người đàn ông yêu một người phụ nữ. Tình bạn đã trở thành một lớp vỏ bọc hoàn hảo cho tình yêu, và anh đã quá hèn nhát để phá vỡ nó.

Anh muốn cô hủy bỏ cuộc hẹn đó. Anh muốn cô về nhà, muốn cô ở trong vòng tay anh.

Minh Huy đứng dậy, quyết định. Anh phải làm điều gì đó. Anh không thể để người đàn ông kia chiếm lấy cô.

Anh mở điện thoại, nhưng thay vì gọi cho An, anh lại gọi cho Khánh Vy.

"Alo, Vy à?" Giọng anh trầm thấp, mang theo một chút hơi thở gấp gáp. "Anh có chuyện gấp cần nhờ em. Về An."