Tiếng chuông vàng từ đỉnh tháp Aether vang vọng, xuyên qua lớp sương mù dày đặc của buổi sớm mai, trầm hùng và uy nghiêm như tiếng vọng từ thuở khai thiên lập địa. Trong đại điện của Thánh Tòa, Aris đang quỳ trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Những ngón tay thon dài của anh đan chặt vào nhau, đặt trước ngực trong một tư thế thành kính tuyệt đối.
Ánh nắng ban mai xuyên qua những ô cửa sổ kính màu khổng lồ, vẽ nên những vệt sáng đa sắc rực rỡ lên vách tường đá. Một luồng sáng vàng nhạt rọi thẳng xuống đỉnh đầu Aris, nhuộm lấy mái tóc bạch kim dài quá vai, khiến anh trông không giống một con người bằng xương bằng thịt, mà giống như một vị thần được tạc từ nắng và mây trời. Ở vương quốc này, Aris là hiện thân của sự thuần khiết, là "Thánh Tử" – chiếc cầu nối duy nhất giữa nhân gian lầm than và vị Thần Ánh Sáng vĩ đại trên đỉnh núi cao nhất.
Dưới chân núi Aether, hàng vạn tín đồ đang phủ phục. Dù cách xa hàng ngàn thước, Aris vẫn có thể cảm nhận được luồng khí tức của họ. Tiếng tụng niệm âm ỉ như tiếng sóng triều, vỗ vào vách đá, vỗ vào tâm hồn anh một nỗi áp lực vô hình nhưng nặng nề như chì. Họ tôn sùng anh, họ dâng hiến cuộc đời cho anh, và đổi lại, anh phải là người gánh vác đức tin của tất cả bọn họ.
"Thánh Tử, đã đến giờ rồi."
Giọng nói khàn đặc, mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ vang lên phía sau. Aris khẽ mở mắt. Đôi mắt anh mang sắc vàng kim trong vắt như hổ phách, nhưng sâu thẳm trong đó lại phảng phất một nỗi u uẩn khó gọi tên. Anh đứng dậy, tà áo choàng bằng lụa trắng thêu chỉ vàng lướt nhẹ trên mặt đất, không một tiếng động.
Giáo hoàng Benedictus đứng đó, khoác trên mình bộ lễ phục nặng nề với chiếc vương trụ nạm đầy kim cương. Ông ta mỉm cười, một nụ cười mà Aris luôn thấy ấm áp suốt hai mươi năm qua, nhưng hôm nay, chẳng hiểu sao anh lại thấy nó xa lạ đến lạ lùng.
"Thưa Đức Ngài," Aris khẽ cất lời, giọng anh trong trẻo nhưng chứa đựng sự ưu tư không giấu giếm. "Về buổi lễ Thăng Hoa tối nay... Người thầy của con, thầy Malachi... sau khi tan vào Ánh Sáng, thầy thực sự sẽ tìm thấy sự bình yên vĩnh cửu bên cạnh Thần chứ?"
Giáo hoàng tiến lại gần, đặt bàn tay nhăn nheo lên vai Aris. Cái chạm ấy nhẹ nhàng nhưng khiến Aris khẽ rùng mình.
"Malachi đã dâng hiến cả đời mình cho đức tin, con trai ạ. Thăng Hoa là phần thưởng cao quý nhất. Ông ấy sẽ không còn đau đớn, không còn già nua, mà sẽ trở thành một phần của vinh quang vĩnh cửu. Chẳng phải đó là tâm nguyện lớn nhất của mọi tu sĩ sao?"
Aris gật đầu, nhưng tâm trí anh lại bất chợt hiện về hình ảnh thầy Malachi vào đêm hôm trước. Khi anh lén đến thăm thầy trong mật thất, người thầy vốn luôn điềm tĩnh ấy lại nắm chặt lấy tay anh, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Ánh mắt thầy lúc đó không hề có sự hân hoan của một kẻ sắp chạm tay vào thiên đường, mà là sự tuyệt vọng tột cùng của một kẻ đang nhìn thấy vực thẳm nhưng lại bị khâu chặt miệng.
"Đi thôi, dân chúng đang chờ đợi phước lành của con."
Giáo hoàng dẫn Aris ra ban công của đại điện – nơi cao nhất có thể nhìn xuống toàn bộ vương quốc. Khi Aris bước ra, hàng vạn tiếng reo hò vang lên rồi đột ngột im bặt, nhường chỗ cho một sự im lặng thành kính đến nghẹt thở.
Aris dang rộng vòng tay. Theo bản năng, anh bắt đầu vận hành nguồn năng lượng trong huyết quản. Một vầng hào quang rực rỡ lan tỏa từ cơ thể anh, lộng lẫy và uy nghiêm. Những tia sáng ấy rơi xuống như những cơn mưa bụi vàng, chạm vào da thịt của những người đang quỳ dưới kia. Người ta khóc nức nở, người ta cười điên dại, người ta dập đầu đến chảy máu để cảm ơn sự ban phát của Thánh Tử.
Trong giây phút ấy, Aris đáng lẽ phải cảm thấy tự hào. Nhưng không.
Giữa không khí thanh khiết của vùng núi cao, giữa mùi trầm hương ngào ngạt đang tỏa ra từ các lư đồng đại tế, một cơn gió ngược chiều đột ngột thổi qua ban công. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Aris ngửi thấy nó. Đó là một mùi hương lạ lùng, không phải mùi của sương sớm, cũng không phải mùi của nến thơm. Nó là mùi của sự thối rữa, nồng nặc và hôi hám như xác chết của một sinh vật khổng lồ đã phân hủy từ ngàn năm, lạnh lẽo đến mức khiến máu trong tim anh như đông cứng lại.
Mùi vị ấy phát ra từ đâu? Aris liếc mắt nhìn lại phía sau, nơi chính điện thờ uy nghiêm đang sừng sững dưới bóng của đỉnh núi Thánh.
Tại sao nơi gần với Thần nhất lại mang theo mùi tử khí kinh tởm đến thế?
"Aris, con đang xao nhãng." Giọng Giáo hoàng nhắc nhở, thấp và lạnh.
Aris giật mình, vội vàng thu hồi tâm trí, tiếp tục duy trì hào quang rực rỡ bao phủ lấy mình. Dưới kia, hàng vạn con người vẫn đang lầm lũi cầu nguyện, họ tin rằng mỗi hạt sáng rơi xuống là một lần họ được cứu rỗi. Họ không biết, và có lẽ chính Aris cũng chưa dám tin, rằng lồng kính lộng lẫy này đang che giấu một sự thật có thể làm sụp đổ cả thế giới.
Đỉnh cao này, rốt cuộc là nơi trú ngụ của Thần, hay là một ngôi mộ xa hoa được xây trên một xác chết đang mục nát?
Tiếng chuông lại vang lên, lần này nặng nề hơn, báo hiệu buổi lễ ban phúc kết thúc. Aris quay bước vào trong, nhưng cái lạnh từ mùi thối rữa ấy vẫn bám lấy anh không rời. Anh không biết rằng, đây là lần cuối cùng anh có thể quỳ lạy vị Thần của mình với một trái tim vẹn nguyên đức tin.