MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXác Thần Trên Đỉnh CaoChương 2: DƯỚI ĐÁY CỦA SỰ THÁNH THIỆN

Xác Thần Trên Đỉnh Cao

Chương 2: DƯỚI ĐÁY CỦA SỰ THÁNH THIỆN

1,132 từ · ~6 phút đọc

Mùi tử khí ấy không hề tan đi. Nó bám lấy khứu giác của Aris như một bóng ma lảng vảng, len lỏi qua những hành lang dát vàng và thấm đẫm vào từng thớ vải trên bộ lễ phục trắng muốt. Sau buổi lễ ban phúc, Aris không trở về phòng nghỉ của Thánh Tử như thường lệ. Anh đứng bên cửa sổ của tháp chuông, nhìn xuống quảng trường nơi các tín đồ đang bắt đầu tản đi. Trong mắt họ là sự mãn nguyện, nhưng trong mắt Aris, lần đầu tiên anh nhìn thấy họ như những con chiên đang ngơ ngác tiến về phía lò mổ mà vẫn ngỡ mình đang đi tới vườn địa đàng.

Đêm đó, cả Thánh điện chìm trong sự im lặng trang nghiêm, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá cổ kính. Aris khoác lên mình một chiếc áo choàng xám giản đơn, che đi mái tóc bạch kim rực rỡ và khuôn mặt vốn đã quá quen thuộc với mọi tu sĩ. Anh bước đi nhẹ nhàng, tránh khỏi ánh mắt của những hộ vệ mặc giáp bạc đang canh gác dọc các lối đi. Mục tiêu của anh là khu vực phía Đông của Thánh điện – nơi đặt các mật thất dành riêng cho những vị cao tăng chuẩn bị cho nghi lễ Thăng Hoa.

Aris dừng lại trước căn phòng của thầy Malachi. Cánh cửa gỗ sồi già nua không khóa, nhưng bên trong trống rỗng. Mọi vật dụng cá nhân của thầy đã được dọn sạch, như thể người đàn ông ấy chưa bao giờ tồn tại. Trên bàn trà, một vệt nước khô sậm màu vẫn còn sót lại, hình thù kỳ quái giống như một tiếng kêu cứu bị bỏ dở. Aris chạm tay vào mặt bàn, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đúng lúc đó, một tiếng động nhỏ như tiếng kéo lê vật nặng vang lên từ phía sau bức tường đá.

Aris lần theo âm thanh, anh phát hiện ra một lối đi hẹp bị che khuất bởi tấm thảm thêu hình Thần Ánh Sáng đang ban phước. Lối đi dẫn xuống phía dưới, sâu vào lòng núi Aether. Càng đi xuống, không khí càng trở nên đặc quánh và ẩm ướt. Mùi thối rữa mà anh ngửi thấy hồi sáng giờ đây bốc lên nồng nặc, pha lẫn mùi của hóa chất và mùi máu tanh nồng. Đây không phải là nơi của sự thánh thiện; đây là hơi thở của địa ngục.

Cuối cầu thang là một hành lang dài với những ngọn đuốc cháy leo lét bằng ngọn lửa màu xanh tím kỳ lạ. Aris nín thở, nép mình vào bóng tối khi thấy một bóng người quen thuộc đang đi tới. Đó là Hồng y Valerius, người nổi tiếng với sự sùng đạo cực đoan. Nhưng vẻ mặt của ông ta lúc này không hề có sự từ bi. Valerius đang lẩm bẩm điều gì đó, tay siết chặt một chiếc bình pha lê chứa một thứ chất lỏng màu vàng rực rỡ nhưng rung động một cách điên cuồng, như thể nó đang gào thét.

Đợi khi Valerius khuất bóng, Aris tiến tới gần căn phòng cuối hành lang. Qua khe cửa sắt hẹp, hơi lạnh tràn ra khiến anh run rẩy. Bên trong đó, một cảnh tượng hiện ra làm sụp đổ hoàn toàn thế giới quan của một Thánh Tử vốn chỉ biết đến ánh sáng.

Giữa căn phòng là một cái kén khổng lồ bằng tơ trắng, nhưng những sợi tơ ấy không mềm mại mà nhầy nhụa, nhịp đập theo từng nhịp thở khò khè của một thứ gì đó vô hình. Và bên trong cái kén ấy, Aris nhìn thấy gương mặt của thầy Malachi. Thầy không hề tan vào ánh sáng hay trở thành một phần của vinh quang vĩnh cửu. Cơ thể thầy đang bị những sợi tu nhầy nhụa đâm xuyên qua từng lỗ chân lông, rút cạn khí sắc và cả linh hồn. Đôi mắt thầy mở trừng trừng, không còn con ngươi, chỉ còn lại hai hốc mắt trống rỗng đang rỉ ra thứ chất lỏng màu vàng rực rỡ – chính là thứ ánh sáng mà Giáo hội vẫn gọi là phước lành.

"Cứu... tôi..."

Một tiếng thào thào yếu ớt phát ra từ phía sau cái kén. Aris bàng hoàng nhận ra đó là một tu sĩ trẻ khác đã "Thăng Hoa" từ một tháng trước. Anh ta giờ chỉ còn là một bộ xương khô bọc da, bị treo lơ lửng bởi những sợi tơ thần. Thứ thực thể bên trong cái kén đang hút dần sự sống của anh ta, từng chút một, để duy trì một hơi tàn kinh tởm dưới danh nghĩa của Thần.

Aris cảm thấy dạ dày mình nhào lộn. Anh bịt chặt miệng để không phát ra tiếng thét. Hào quang trên đôi bàn tay anh bất chợt bùng lên một cách mất kiểm soát, phản ứng lại sự hiện diện của tà ác. Ánh sáng vàng kim ấy chiếu rọi lên vách tường, để lộ ra những dòng chữ cổ được khắc bằng máu: "Thần đã chết. Kẻ ngồi trên ngai vàng chỉ là một cái xác đói khát."

Tiếng bước chân của đội hộ vệ hành pháp vang lên dồn dập phía đầu hành lang. Họ đã nhận thấy sự dao động của Thánh lực. Aris biết mình không còn đường lùi. Anh nhìn lại gương mặt biến dạng của thầy Malachi lần cuối, lòng đau nhói như bị ngàn mũi kim đâm vào. Sự sùng bái bấy lâu, những lời nguyện cầu anh thốt ra mỗi sáng, tất cả đều là mồi nhử cho con quái vật này.

"Ai đó?" Tiếng hô của tên chỉ huy vang lên kèm theo tiếng tuốt kiếm.

Aris lùi lại, đôi mắt vàng kim của anh lúc này không còn sự dịu dàng thường thấy, thay vào đó là một ngọn lửa giận dữ và kinh tởm tột cùng. Anh không chạy về phía lối thoát duy nhất, mà lao vào bóng tối sâu hơn của hầm ngục. Nếu đây là nơi sự thật bị chôn giấu, anh sẽ đào nó lên, dù có phải dùng chính đôi bàn tay đã từng được xức dầu thánh để vấy máu.

Tiếng chuông tháp chuông Aether lại vang lên, nhưng lần này trong tai Aris, nó không còn là tiếng gọi của thiên đường, mà là tiếng cười ngạo nghễ của một kẻ lừa đảo vĩ đại đang ngồi trên đỉnh cao của thế giới, nhấm nháp linh hồn của những kẻ lầm lạc. Một Thánh Tử đã chết vào đêm nay, và một kẻ phản đạo bắt đầu được sinh ra từ chính hầm ngục thối rữa của đức tin.