Cơn mất ngủ bắt đầu gặm nhấm Aris như một loại độc dược chậm rãi. Kể từ sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với vị tu sĩ trẻ hoảng loạn dưới bóng tháp chuông, người đã lảm nhảm về "Cửa Địa Ngục" trước khi bị đội hành pháp đưa đi, tâm trí Aris không còn một phút giây bình yên. Mỗi khi nhắm mắt, anh lại thấy những xúc tu ánh sáng nhầy nhụa và gương mặt hốc hác của những kẻ biến mất. Đỉnh núi Aether vốn dĩ là nơi gần mặt trời nhất, nhưng giờ đây trong cảm nhận của anh, nó lạnh lẽo như một tảng băng trôi che giấu phần chìm đáng tởm bên dưới.
Aris biết mình không thể ngồi chờ sự thật tự phơi bày. Với danh nghĩa Thánh Tử, anh có quyền ra vào hầu hết các khu vực của thư viện trung tâm, nơi lưu trữ các văn bản tôn giáo và hồ sơ nhân sự của Giáo hội. Tuy nhiên, để tìm kiếm những thứ "không nên thấy", anh phải hành động như một kẻ trộm ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Đêm thứ ba của cơn mất ngủ, Aris rời khỏi giường. Anh không thắp nến, đôi mắt vàng kim của anh có khả năng nhìn thấu màn đêm – một món quà mà anh từng nghĩ là do Thần ban tặng, nhưng giờ đây anh dùng nó để chống lại chính những kẻ nhân danh Thần. Hành lang thư viện im lìm, mùi giấy cũ và sáp ong ngào ngạt vốn luôn khiến anh thấy an lòng, nay lại mang theo cảm giác ngột ngạt của một nấm mồ tri thức.
Anh tiến về phía khu vực "Lưu trữ Thăng Hoa". Đây là nơi ghi chép lại tiểu sử của tất cả các tu sĩ, giám mục đã đạt được vinh dự cao quý nhất trong suốt một trăm năm qua. Theo giáo luật, khi một người thăng hoa, linh hồn họ sẽ hòa nhập vào đại thể, còn thể xác sẽ hóa thành cát bụi ánh sáng. Hồ sơ của họ sẽ được đóng dấu vàng và lưu trữ vĩnh viễn như một minh chứng cho đức tin.
Aris run rẩy lật mở tập hồ sơ của năm nay. Tên của thầy Malachi nằm ngay trang đầu. "Thăng hoa vào ngày thứ 14 của tháng Gặt. Linh hồn tinh khiết, được Thần tiếp nhận." Những dòng chữ viết tay nắn nót của các thư lại trông thật trang trọng, nhưng khi Aris lật sang trang kế tiếp, chân mày anh chau lại. Anh nhận ra một điều bất thường: Cứ mỗi mười trang hồ sơ, lại có một trang bị xé bỏ một cách thô bạo, hoặc bị bôi đen bằng loại mực không thể tẩy xóa.
Anh bắt đầu so chiếu với danh sách điều phối thực phẩm và thuốc men của Thánh điện. Đây là một kẽ hở mà có lẽ Giáo hoàng Benedictus đã bỏ qua. Nếu một người đã "hóa thành cát bụi", họ sẽ không còn cần đến thuốc ức chế cơn đau hay bông băng y tế. Nhưng theo sổ ghi chép của kho dược, sau mỗi đợt lễ Thăng Hoa, lượng thuốc giảm đau cực mạnh và chất cầm máu được xuất ra lại tăng đột biến. Chúng được đưa đến một địa điểm chỉ được ghi chú ngắn gọn bằng mật mã: "Khu vực hạ tầng tầng 7".
"Hạ tầng tầng 7..." Aris thì thầm, hơi thở anh phả vào trang giấy cũ làm nó rung động. Theo sơ đồ kiến trúc mà anh từng học, Thánh điện chỉ có sáu tầng hầm dùng để lưu trữ thực phẩm và hầm rượu. Tầng thứ bảy không hề tồn tại trên bất kỳ bản đồ công khai nào.
Đúng lúc đó, Aris tìm thấy một tờ giấy kẹp lút sâu trong gáy của một cuốn sổ chi tiêu cổ. Đó là một bản danh sách viết tay vội vã, nét chữ nghệch ngoạc như được viết trong lúc sợ hãi tột độ. Nó không ghi tên thánh, mà ghi tên thật của những tu sĩ trẻ: "Julian – 19 tuổi. Petrus – 21 tuổi. Lucia – 18 tuổi..." Bên cạnh mỗi cái tên không phải là ngày thăng hoa, mà là những dòng ghi chú lạnh lẽo: "Độ tương thích linh hồn: 85%. Thời gian chịu đựng dự kiến: 3 tháng. Trạng thái: Đã tiêu hao."
"Đã tiêu hao?" Trái tim Aris đập mạnh liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.
Cụm từ đó không dành cho con người. Nó dành cho củi đốt, cho nến thơm, cho những vật liệu rẻ tiền bị vứt bỏ sau khi sử dụng. Những người bạn đồng môn của anh, những người từng cùng anh cười nói dưới vườn hồng, giờ đây chỉ là những con số về "độ tương thích" và "thời gian chịu đựng". Một cảm giác buồn nôn mãnh liệt dâng lên cổ họng. Đôi bàn tay vốn thường dùng để ban phúc giờ đây bám chặt lấy cạnh bàn gỗ đến mức đầu ngón tay trắng bệch, run rẩy không ngừng.
Bỗng nhiên, tiếng lộc cộc của gậy gỗ chạm trên sàn đá vang lên từ phía cửa chính thư viện. Aris giật mình, nhanh chóng nhét bản danh sách vào trong ngực áo và khép cuốn sổ lại. Anh nấp sau một kệ sách khổng lồ chứa những bản kinh cổ.
Ánh đèn dầu leo lét hắt lên tường, tạo thành một cái bóng dài và vẹo vọ. Giáo hoàng Benedictus bước vào, theo sau là hai chiến binh hành pháp mặc giáp đen kín mít – những kẻ không bao giờ nói chuyện, chỉ biết phục tùng mệnh lệnh.
"Vẫn không tìm thấy nó sao?" Giọng Giáo hoàng lạnh lùng, khác hẳn với sự hiền từ thường ngày.
"Thưa Đức Ngài, tên tu sĩ trẻ kia đã bị xử lý, nhưng hắn kịp nói vài lời với Thánh Tử trước khi bị bắt." Một tên lính lên tiếng, giọng vang vọng sau lớp mặt nạ thép.
"Aris là một đứa trẻ ngoan, nhưng nó quá nhạy cảm." Benedictus dừng lại ngay trước kệ sách nơi Aris đang ẩn nấp. Aris nín thở, lưng áp chặt vào những gáy sách lạnh lẽo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. "Nếu nó bắt đầu đặt câu hỏi, chúng ta sẽ phải đẩy nhanh tiến độ. Xác Thần đang đói. Ánh sáng trên bầu trời đang nhạt dần, và nếu không có đủ linh hồn tinh khiết để duy trì, sự lừa dối này sẽ sụp đổ trước khi chúng ta kịp chuẩn bị."
"Ý ngài là... dùng đến Thánh Tử?"
Benedictus im lặng hồi lâu, tiếng hơi thở nặng nề của ông ta như tiếng rắn bò trên lá khô. "Đó là phương án cuối cùng. Aris là vật tế hoàn hảo nhất mà chúng ta từng nuôi dưỡng. Nhưng trước tiên, hãy tìm cho ra bản danh sách thất lạc. Kẻ nào nắm giữ nó, kẻ đó phải chết."
Tiếng bước chân xa dần, rồi tiếng cửa thư viện đóng sầm lại. Aris quỵ xuống sàn, hơi thở dồn dập và đau đớn. Bản danh sách trong ngực áo anh như đang bỏng rát, thiêu cháy lớp da thịt mỏng manh. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay vàng kim rực rỡ dưới ánh trăng.
Hóa ra, ngay từ đầu, anh không phải là cứu tinh. Anh chỉ là món ăn ngon nhất, được nâng niu, chăm sóc kỹ lưỡng nhất để dành cho một bữa tiệc đẫm máu trên đỉnh cao này.
Sự thật không chỉ là mùi thối rữa, mà còn là một bản án tử hình đã được ký tên từ trước khi anh sinh ra. Aris đứng dậy, đôi mắt anh giờ đây không còn sự hoài nghi, mà là một quyết tâm tuyệt vọng. Anh phải đi xuống "Tầng thứ 7". Anh phải tận mắt nhìn thấy con quái vật đang ăn thịt những người anh em của mình, trước khi chính anh trở thành món chính trên bàn tiệc của Thần.
Đêm đó, Thánh Tử của Giáo hội Ánh Sáng đã chết đi một phần trong tâm hồn. Thay thế vào đó là một kẻ tội đồ đang nhen nhóm ngọn lửa phản nghịch đầu tiên.