Mùi tử khí không còn là một sự mơ hồ thoảng qua nữa. Khi Aris lách mình qua khe hở hẹp dẫn xuống "Hạ tầng tầng 7", cái mùi ấy ập vào mặt anh như một bàn tay thối rữa, đặc quánh và nhầy nhụa. Nó là sự hòa quyện kinh tởm giữa mùi máu cũ, mùi da thịt hoại tử và một thứ mùi hóa chất nồng nặc dùng để bảo quản xác ướp. Aris phải xé một mảnh áo choàng để bịt mũi, nhưng dường như cái mùi ấy không thấm qua vải mà thấm thẳng vào linh hồn, khiến từng tế bào trong cơ thể anh run lên vì ghê tởm.
Cầu thang dẫn xuống tầng hầm này không được lát đá cẩm thạch trắng như phía trên. Nó được đẽo thô sơ từ vách núi đá đen, trơn trượt vì rêu xanh và những chất dịch lạ lùng chảy ra từ khe đá. Càng xuống sâu, ánh sáng mặt trời càng trở nên xa xỉ. Chỉ còn lại những ngọn đèn ma trần phát ra thứ ánh sáng tím tái lờ mờ, hắt lên vách đá những bóng ma vặn vẹo. Aris bước đi khẽ khàng, đôi tai anh nhạy bén thu nhận từng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, tiếng xích sắt va chạm lạch cạch từ xa xăm và một âm thanh khác, kinh khủng hơn nhiều: tiếng thở khò khè, nặng nề như của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối.
Mỗi bước đi của Aris là một nhát dao đâm vào đức tin mà anh đã vun đắp suốt hai mươi năm. Phía trên kia, Thánh điện Aether rực rỡ dưới nắng vàng, nơi những bài thánh ca vang lên tụng ca sự sống. Còn dưới này, chỉ có bóng tối và cái chết. Sự tương phản tàn nhẫn ấy khiến anh cảm thấy nôn nao. Đôi bàn tay vốn chỉ biết đến việc lật những trang kinh thánh và ban phát phước lành giờ đây đang bám chặt vào vách đá sắc nhọn đến rỉ máu. Cảm giác đau đớn từ đầu ngón tay là thứ duy nhất giúp anh giữ được sự tỉnh táo trước sự điên rồ đang hiện hữu.
Anh dừng lại sau một trụ đá lớn khi hành lang mở rộng ra thành một hang động nhân tạo khổng lồ. Và rồi, Aris chết lặng. Tim anh như ngừng đập, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Giữa hang động là một hệ thống lồng sắt treo lơ lửng bằng những sợi xích dày. Bên trong mỗi chiếc lồng không phải là quái vật hay tội đồ, mà là những tu sĩ mặc y phục trắng – những người vừa được tuyên bố là đã "Thăng Hoa" trong vinh quang. Nhưng họ không hề tan biến vào ánh sáng. Họ bị xích chặt tay chân, miệng bị bịt bằng những tấm vải xám xịt. Từ ngực họ, những sợi dây dẫn bằng pha lê được cắm trực tiếp vào tim, dẫn thứ chất lỏng màu vàng kim rực rỡ về phía trung tâm hang động.
Ở đó, một thực thể không thể gọi tên đang hiện diện. Nó là một khối thịt khổng lồ, nhầy nhụa, mang hình hài của một con sâu béo múp nhưng phủ đầy những lớp vảy lấp lánh như kim cương. Thứ ánh sáng phát ra từ nó chính là thứ ánh sáng mà Aris vẫn luôn tôn thờ, nhưng giờ đây nhìn gần, anh nhận ra đó là một lớp vỏ giả tạo che đậy sự thối rữa bên trong. Mỗi khi một dòng "ánh sáng" từ tim các tu sĩ chảy về, thực thể kia lại rung lên bần bật, những cái miệng nhỏ li ti trên khắp cơ thể nó há ra, hút lấy linh hồn của những kẻ xấu số.
Aris nhìn thấy Lucia – cô bạn tu sĩ có nụ cười hiền hậu từng tặng anh nhành hoa huệ trắng vào mùa xuân năm ngoái. Giờ đây, Lucia chỉ còn là một cái xác không hồn, đôi mắt mở trừng trừng vô định, làn da xám ngoét vì bị rút cạn nhựa sống. Cô ấy không được về với Chúa. Cô ấy đang bị ăn thịt, từng chút một, để nuôi dưỡng cho "Xác Thần" này.
"Không... không thể nào..." Aris thào thào, đôi chân anh khuỵu xuống mặt đất ẩm ướt.
Nỗi đau đớn không chỉ đến từ sự sợ hãi, mà đến từ sự phản bội. Suốt cuộc đời mình, anh đã nhân danh cái thực thể kinh tởm này để ban phúc cho dân chúng. Anh đã lừa dối họ, dù vô tình hay cố ý. Mỗi lời nguyện cầu của anh là một bản án tử cho những linh hồn tinh khiết. Mỗi nụ cười của anh là một tấm màn che cho tội ác diệt chủng thầm lặng này. Sự ghê tởm bản thân trào dâng, khiến Aris muốn dùng móng tay cào rách làn da mình, muốn rũ bỏ cái danh hiệu Thánh Tử nhơ nhuốc này ngay lập tức.
Trong bóng tối, đôi mắt vàng kim của Aris bắt đầu rực sáng một cách bất thường. Không phải thứ ánh sáng dịu dàng của Giáo hội, mà là một luồng năng lượng hỗn loạn, dữ dội nảy sinh từ sự phẫn nộ cùng cực. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, mạnh mẽ đến mức khiến các kẽ tay anh nứt ra, rỉ máu. Sức mạnh này không mượn từ Thần, nó phát tiết ra từ nỗi đau của chính anh.
Đột nhiên, thực thể nhầy nhụa kia ngừng thở. Những cái xúc tu trên đầu nó xoay tròn, hướng về phía trụ đá nơi Aris đang ẩn nấp. Nó đã đánh hơi thấy sự hiện diện của một nguồn linh hồn vô cùng "ngon miệng". Một tiếng gầm gừ không phát ra từ miệng mà vang lên trực tiếp trong tâm trí Aris, khiến đầu óc anh đau nhức như bị búa bổ:
"Vật tế... cuối cùng... đã đến..."
Tiếng bước chân của đội hộ vệ hành pháp vang lên dồn dập phía sau. Ánh đuốc tím tái bắt đầu vây quanh lối vào hang. Aris đứng dậy, hơi thở hổn hển, đôi bàn tay run rẩy giờ đây nắm chặt lại thành nắm đấm. Anh không còn là vị Thánh Tử ngây thơ của ngày hôm qua nữa. Giữa hầm ngục u tối này, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới, Aris nhận ra rằng để cứu lấy những người đang bị treo trên kia, anh phải trở thành kẻ thù của thiên đường.
Trận chiến thực sự không phải là đánh bại những tên lính, mà là cuộc chiến chống lại sự sụp đổ của chính trái tim mình. Aris nhìn vào cái xác nhầy nhụa đang bò trườn về phía mình, rồi nhìn lên những chiếc lồng sắt lạnh lẽo. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, rơi xuống mặt đất bẩn thỉu. Đó là giọt nước mắt cuối cùng của một Thánh Tử, trước khi anh bước vào con đường của một kẻ phản đạo đầy máu và lửa.