MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXác Thần Trên Đỉnh CaoChương 5: HƠI THỞ CỦA KÝ SINH TRÙNG

Xác Thần Trên Đỉnh Cao

Chương 5: HƠI THỞ CỦA KÝ SINH TRÙNG

1,402 từ · ~8 phút đọc

Dưới đáy sâu tầng thứ bảy, thời gian dường như không còn trôi theo nhịp điệu của những tiếng chuông tháp Aether. Nó bị kéo dãn ra bằng những tiếng rên rỉ nghẹn ngào và hơi thở nhọc nhằn của những kẻ đang bị rút cạn nhựa sống. Aris quỳ sụp xuống mặt đất ẩm ướt, đôi bàn tay anh cào cấu xuống lớp đá sắc nhọn như muốn tìm một điểm tựa giữa thế giới đang sụp đổ. Trước mắt anh, cái "vẻ ngoài ánh sáng" mà Giáo hội hằng ca tụng giờ đây chỉ là một lớp vảy lung linh giả tạo phủ lên một khối thịt hoại tử khổng lồ.

Thực thể kia – thứ mà Benedictus gọi là Thần – đang rung lên bần bật. Những cái miệng li ti trên lớp da nhầy nhụa của nó há hốc, tạo ra một lực hút tâm linh mạnh mẽ. Aris có thể cảm thấy rõ ràng từng dòng năng lượng trong cơ thể mình đang bị lôi kéo, chúng muốn thoát ra khỏi huyết quản để hòa nhập vào cái khối thối rữa kia. Đó không phải là một sự hiến dâng thanh thản như trong kinh thánh miêu tả; đó là một cuộc cưỡng đoạt linh hồn đau đớn đến mức khiến trí óc anh như muốn nổ tung.

"Aris... chạy đi..."

Một giọng nói mỏng manh như sợi tơ đứt đoạn vang lên. Aris ngước mắt nhìn lên. Ở chiếc lồng sắt gần tâm điểm nhất, tu sĩ trẻ mà anh từng quen – người có đôi bàn tay khéo léo nhất trong xưởng làm nến – giờ chỉ còn là một bộ xương khô bọc da. Đôi mắt anh ta đã biến mất, thay vào đó là hai lỗ hổng rỉ ra thứ dịch vàng rực rỡ. Dù vậy, dường như phần ý chí cuối cùng của anh ta vẫn đang cố gắng cảnh báo cho vị Thánh Tử mà anh hằng sùng bái.

Nỗi đau đớn xuyên thấu tâm can khiến Aris gầm lên một tiếng đầy phẫn uất. Anh đứng dậy, sự sợ hãi ban đầu dần bị thay thế bởi một cơn thịnh nộ nguyên thủy. Tại sao? Tại sao hàng vạn con người lương thiện ngoài kia phải đánh đổi mạng sống để nuôi dưỡng một con ký sinh trùng khổng lồ này? Tại sao anh lại được nuôi dạy để trở thành kẻ đồng lõa, thành "vật tế" hoàn hảo nhất cho bữa tiệc máu này?

Đôi bàn tay Aris bắt đầu rực sáng, nhưng đó không phải là thứ ánh sáng vàng kim dịu nhẹ của những buổi lễ ban phúc. Nó chuyển dần sang sắc đỏ của máu và trắng lạnh của cơn giận. Luồng năng lượng trong người anh bắt đầu phản kháng lại lực hút của Xác Thần. Hai luồng sức mạnh va chạm nhau trong không trung, tạo ra những tia lửa điện xanh tím nổ lách tách.

"Dừng lại! Dừng ngay hành động nhơ bẩn này lại!" Aris thét lên, âm thanh vang dội khắp hang động đá vôi, lấn át cả tiếng rên rỉ của những tù nhân linh hồn.

Đúng lúc đó, từ phía bóng tối của những cột đá khổng lồ, một nhóm hộ vệ hành pháp bước ra. Họ không mặc áo giáp bạc sáng loáng như lính tuần tra trên phố, mà khoác lên mình bộ giáp đen kịt từ đầu đến chân, mặt nạ thép che kín không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào. Đi đầu là Hồng y Valerius, người mang theo một cây quyền trượng dài gắn những viên đá hấp thụ năng lượng.

"Thánh Tử thân mến, con đang phạm phải một sai lầm chết người," Valerius cất giọng lạnh lùng, đôi mắt ông ta ánh lên sự cuồng tín đến điên dại. "Con không hiểu sao? Sự hy sinh của họ là cần thiết. Nếu không có Xác Thần này, ánh sáng trên bầu trời sẽ tắt ngấm, mùa màng sẽ lụi tàn, và thế giới sẽ chìm vào bóng tối vĩnh cửu. Chúng ta không giết họ, chúng ta đang biến họ thành một phần của sự vĩnh hằng."

"Sự vĩnh hằng của ông là một nấm mồ thối rữa!" Aris rít qua kẽ răng. "Ông gọi đây là cứu rỗi sao? Nhìn vào mắt họ đi, Valerius! Nhìn vào sự tuyệt vọng của họ!"

"Họ không còn mắt để nhìn nữa, Aris. Và sớm thôi, con cũng sẽ như vậy." Valerius giơ quyền trượng lên cao. "Bắt lấy nó! Đừng để nguồn năng lượng quý giá này bị lãng phí."

Đám lính hành pháp lao tới như những bóng ma đen tối. Aris lùi lại, anh định vận dụng Thánh lực để đẩy lùi chúng như cách anh vẫn thường tập luyện trong tháp cao. Nhưng một điều kinh hoàng xảy ra: Mỗi khi anh cố gắng niệm chú, thực thể nhầy nhụa phía sau lại phát ra một nhịp đập cộng hưởng, hút sạch mọi tia sáng mà anh vừa tạo ra. Sức mạnh của anh vốn dĩ được thiết kế để phục vụ cho nó. Anh giống như một cái bình chứa được đổ đầy chỉ để chờ ngày bị trút sạch.

"Vô ích thôi," Valerius cười nhạt, bước chân ông ta vang lên đều đặn trên mặt đất ẩm. "Năng lượng của con thuộc về Ngài. Con càng chống cự, con càng nhanh chóng bị nuốt chửng."

Một tên lính lao đến, thanh kiếm đen kịt vung lên. Aris theo bản năng đưa tay lên đỡ, một luồng ánh sáng bộc phát mạnh mẽ khiến tên lính bị hất văng vào vách đá, nhưng ngay lập tức, Aris cảm thấy tim mình thắt lại. Một cơn đau xé rách lồng ngực ập đến, anh ngã quỵ xuống, hơi thở hổn hển. Anh nhận ra rằng sức mạnh này đang bòn rút chính tuổi thọ của mình. Càng chiến đấu bằng thứ năng lượng này, anh càng tiến gần hơn đến cái chết.

Nhìn những chiếc lồng sắt treo lơ lửng, nhìn những người bạn đang hấp hối, Aris cảm thấy một nỗi cô độc đến tận cùng. Trên đỉnh núi cao nhất thế giới, giữa trung tâm của đức tin, anh lại là kẻ cô độc nhất. Những người anh yêu thương nhất đã trở thành thức ăn, và những người anh kính trọng nhất chính là những kẻ chăn dắt đàn người về phía lò mổ.

"Kết thúc rồi, vật tế của ta." Valerius đứng trước mặt Aris, quyền trượng của ông ta chạm nhẹ vào trán anh, thứ cảm giác lạnh lẽo như băng giá từ địa ngục.

Giữa lúc tuyệt vọng nhất, Aris nhìn thấy một tia sáng khác. Không phải từ quyền trượng, cũng không phải từ Xác Thần. Đó là một vết nứt nhỏ trên vách hang động, nơi một dòng nước ngầm đang rỉ ra. Dòng nước ấy mang theo mùi của đất, của cỏ cây, của thế giới thực tại phía dưới chân núi – một thế giới không có ánh sáng giả tạo, nhưng đầy rẫy sự sống.

Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Aris. Nếu ánh sáng này là xiềng xích, anh sẽ bẻ gãy nó. Nếu đức tin này là lồng nhốt, anh sẽ đập tan nó. Anh không cần sự ban phước của một cái xác chết. Anh cần sự sống của một con người.

Aris đột ngột vồ lấy một mảnh pha lê sắc nhọn rơi vỡ trên mặt đất, đâm mạnh vào lòng bàn tay mình. Máu đỏ tươi tuôn ra, vấy lên bộ lễ phục trắng muốt. Cơn đau thể xác giúp anh tách biệt khỏi sự kiểm soát tâm linh của Xác Thần trong thoáng chốc. Với tất cả sức tàn lực kiệt, anh gầm lên một tiếng, một luồng sóng xung kích không màu, mang theo sức mạnh của ý chí sinh tồn bùng nổ, hất tung đám lính hành pháp và làm rung chuyển cả hang động ngầm.

Tảng đá phía trên dòng nước ngầm sụp xuống, lộ ra một lối thoát hẹp. Aris không quay đầu lại, anh lao vào cái khe hẹp ấy, bỏ lại sau lưng ánh sáng lung linh kinh tởm và những tiếng gào thét của Valerius.

Phía trước anh là bóng tối mù mịt của lòng núi, nhưng lần đầu tiên trong đời, Aris thấy bóng tối ấy thật dịu dàng. Vì ở đó, ít nhất, anh còn được là một con người.