Bóng tối trong khe nứt của lòng núi không mang lại sự bình yên như Aris tưởng tượng. Nó đặc quánh, lạnh lẽo và tràn ngập hơi ẩm của đất đá mục nát. Anh bò trườn qua những lối đi hẹp, mặc cho những cạnh đá sắc nhọn cào rách lớp lụa thánh phục, mặc cho dòng máu từ lòng bàn tay vẫn rỉ ra, thấm đen cả một mảng tay áo. Mỗi hơi thở đối với anh lúc này đều đau đớn như có hàng ngàn mũi kim đâm vào phổi. Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự sụp đổ kinh hoàng đang diễn ra trong tâm trí.
Khi Aris thoát ra được một mỏm đá cao nhìn xuống thung lũng phía sau núi Thánh, anh dừng lại, hơi thở dồn dập. Phía xa kia, vầng hào quang từ đỉnh tháp Aether vẫn rực rỡ một cách giả tạo, chiếu sáng cả một vùng trời đêm. Đối với hàng vạn tín đồ ngoài kia, đó là ánh sáng của hy vọng, của sự bảo hộ thần thánh. Nhưng đối với Aris, đó là màu của sự thối rữa, là ánh sáng phát ra từ một xác chết đang ăn thịt đồng loại.
"Thánh Tử, con định đi đâu trong bộ dạng thảm hại đó?"
Một giọng nói trầm thấp, tĩnh lặng nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối vang lên ngay sau lưng. Aris đóng băng tại chỗ. Anh không cần quay lại cũng biết đó là ai. Chỉ có một người sở hữu luồng áp lực nặng nề đến mức khiến không khí xung quanh như đông đặc lại.
Giáo hoàng Benedictus bước ra từ bóng tối của một tán cây cổ thụ. Ông ta không mang theo quyền trượng, không mặc lễ phục rườm rà. Trong bộ áo choàng đen đơn giản, trông ông ta giống như một người cha già đang chờ đợi đứa con đi lạc. Nhưng đôi mắt ông ta – đôi mắt vốn luôn nhìn Aris bằng sự hiền từ – giờ đây trống rỗng và lạnh lẽo như hai hố đen sâu thẳm.
"Đức Ngài..." Aris xoay người lại, giọng anh khàn đặc, môi run rẩy. "Người đã biết... Người đã biết tất cả ngay từ đầu đúng không? Thầy Malachi, Lucia, và cả những người khác... họ không hề thăng hoa. Họ bị ăn thịt! Bởi thứ quái vật nhầy nhụa dưới kia!"
Benedictus thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi của ngàn năm lừa dối. Ông ta tiến lại gần, mỗi bước chân đều khiến Aris lùi lại một bước cho đến khi lưng anh chạm vào vách đá lạnh buốt.
"Con vẫn còn quá trẻ để hiểu về cái giá của sự tồn tại, Aris à." Benedictus bình thản nói. "Thế giới này vốn dĩ đã tàn lụi từ lâu. Thứ con gọi là 'quái vật' chính là thứ đang giữ cho mặt trời còn mọc mỗi sáng, giữ cho dòng sông còn chảy và giữ cho nhân loại không bị diệt vong bởi những thực thể còn đáng sợ hơn ngoài hư không. Chúng ta không ăn thịt họ, chúng ta chỉ mượn linh hồn họ để duy trì sự sống cho tất cả. Đó là sự hy sinh vĩ đại nhất."
"Sự hy sinh?" Aris cười trong nước mắt, một điệu cười cay đắng đến vỡ vụn. "Người ta chỉ gọi là hy sinh khi kẻ đó tự nguyện! Còn đây là lừa dối! Là đồ sát! Người nuôi dưỡng con, ban cho con danh hiệu Thánh Tử, chẳng qua cũng chỉ vì muốn linh hồn con trở thành miếng mồi ngon nhất cho cái xác chết đó thôi đúng không?"
Gương mặt Benedictus không hề biến đổi. Sự im lặng của ông ta chính là lời xác nhận tàn nhẫn nhất. Ông ta đưa bàn tay nhăn nheo về phía Aris, giọng nói trở nên khẩn thiết một cách đáng sợ:
"Aris, con là đứa trẻ thông minh nhất ta từng thấy. Ta cho con một lựa chọn cuối cùng. Hãy quay về. Ta sẽ xóa sạch ký ức đêm nay của con. Con sẽ tiếp tục là vị Thánh Tử vĩ đại, được vạn người sùng bái, sống trong lụa là và ánh sáng. Con sẽ có quyền lực, có sự bất tử giả mạo, và con sẽ giúp ta dẫn dắt nhân loại đi tiếp con đường này. Sự thật chỉ mang lại đau khổ và diệt vong. Con muốn làm một vị Thần hạnh phúc trong sự lừa dối, hay làm một con người khốn khổ trong sự thật tàn khốc?"
Câu hỏi của Benedictus xoáy sâu vào tâm hồn Aris. Trong một khoảnh khắc, phần yếu đuối trong anh đã muốn gật đầu. Anh nhớ lại chiếc giường êm ái, mùi hương trầm thanh khiết, những món ăn ngon lành và sự cung kính của mọi người. Chỉ cần gật đầu, cơn đau này sẽ biến mất. Anh sẽ không phải chạy trốn, không phải đói khát, không phải đối mặt với bóng tối mênh mông phía trước.
Nhưng rồi, hình ảnh đôi mắt hốc hác của thầy Malachi hiện lên. Tiếng rên rỉ của những linh hồn bị rút cạn trong hầm ngục vang vọng bên tai. Nếu anh quay lại, anh sẽ trở thành một phần của bộ máy nghiền thịt ấy. Anh sẽ là kẻ cầm dao đứng trên đỉnh cao, nhìn xuống những người anh em đang quỳ lạy mình mà trong lòng biết rõ họ sắp chết dưới chính hào quang của mình.
Aris nhìn xuống đôi bàn tay rỉ máu của mình. Máu của anh màu đỏ, nóng hổi và thật sự sống động. Nó không phải thứ dịch vàng chết chóc của Xác Thần.
"Tôi chọn làm người."
Aris gằn từng chữ, đôi mắt vàng kim rực lên một ánh sáng chưa từng có – không phải ánh sáng của giáo hội, mà là ánh sáng của một ý chí tự do. Anh lùi lại một bước, ngay mép vực sâu thẳm.
Benedictus nheo mắt, sát khí bắt đầu lan tỏa. "Vậy thì con đã chọn con đường của kẻ phản đạo. Và cái kết của kẻ phản đạo chỉ có một: Tro tàn."
"Thà làm tro tàn trong tự do, còn hơn làm tượng vàng trong xiềng xích!"
Aris buông mình rơi xuống vực thẳm phía sau. Gió rít gào bên tai, cảm giác rơi tự do khiến tim anh thắt lại. Phía trên đỉnh núi, tiếng chuông báo động của Thánh điện bắt đầu vang lên dồn dập, báo hiệu vị Thánh Tử hoàn hảo nhất đã chính thức biến mất.
Kể từ khoảnh khắc này, Aris không còn là biểu tượng của hy vọng. Anh là kẻ phản nghịch, là dị giáo, là con mồi bị săn đuổi bởi chính cái thế giới mà anh từng bảo hộ. Anh rơi vào bóng tối, mang theo bản danh sách bị nguyền rủa và một trái tim đã vỡ nát hoàn toàn, bắt đầu hành trình tìm kiếm một lối thoát cho nhân loại dưới chân của Xác Thần.
Hồi một kết thúc trong tiếng chuông tang chóc, khi ánh sáng mặt trời bắt đầu le lói ở chân trời, nhưng đối với Aris, buổi bình minh của sự thật mới chỉ bắt đầu trong máu và nước mắt.