Tiếng chuông từ đỉnh tháp Aether không còn mang âm hưởng thanh bình của những buổi sớm mai, mà vang lên dồn dập, xé toác màn đêm tĩnh mịch của dãy núi thánh. Đó là tiếng chuông báo động cấp cao nhất: Thánh Tử đã sa ngã. Aris không kịp lao xuống vực thẳm như dự tính ban đầu, anh bị chặn đứng ngay mép đá bởi những bức tường ánh sáng dựng lên đột ngột từ trận pháp phòng thủ của Thánh điện.
"Con không thể thoát khỏi bàn tay của Thần, Aris." Giọng Benedictus vang lên giữa những luồng gió rít.
Aris quay lại, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Xung quanh anh, hàng chục chiến binh thuộc đội Hành Pháp đã vây kín, những thanh kiếm đen kịt của họ phản chiếu thứ ánh sáng tím tái kinh tởm từ hầm ngục phía dưới. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, cố gắng tập trung toàn bộ ý chí để triệu hồi Thánh lực. Anh cần một cú nổ, một luồng sáng đủ mạnh để phá vỡ kết giới này.
"Hỡi Ánh Sáng vĩ đại, hãy thanh tẩy kẻ thù của ta!" Aris gào lên, miệng niệm những câu thần chú mà anh đã thuộc lòng từ khi còn là một đứa trẻ.
Nhưng thay vì một luồng sóng xung kích vàng kim rực rỡ, chỉ có những tia sáng yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió phát ra từ ngón tay anh. Aris bàng hoàng. Một cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào đại não. Sức mạnh vốn dĩ luôn tuôn chảy như suối nguồn trong huyết quản anh giờ đây lại trở nên đặc quánh, trì trệ và... lạnh lẽo. Mỗi khi anh cố gắng điều động sức mạnh, anh lại cảm thấy một lực kéo ngược từ phía Xác Thần đang nằm dưới lòng đất. Nó đang hút ngược lại thứ năng lượng mà nó đã từng "cho" anh mượn.
"Tại sao...?" Aris quỵ xuống, đôi bàn tay run rẩy dữ dội.
"Vì con đã nghi ngờ." Benedictus bước tới, gương mặt ông ta ẩn hiện sau những tia sáng lập lòe, trông như một con quỷ đang đeo mặt nạ thánh nhân. "Đức tin là nhiên liệu của Thánh lực. Một khi con nhìn thấy sự thật và chối bỏ Ngài, Ngài sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về Ngài. Con bây giờ chỉ là một cái bình rỗng, Aris."
Tên chỉ huy đội Hành Pháp lao tới, thanh trọng kiếm vung ngang một đường xé gió. Aris theo bản năng lăn mình né tránh, cú va chạm khiến đá vụn bắn tung tóe. Cảm giác sợ hãi cái chết lần đầu tiên ập đến chân thực như thế. Trước đây, anh luôn tin rằng mình bất tử dưới sự bảo hộ của Thần. Giờ đây, anh nhận ra mình chỉ là một con người bằng xương bằng thịt, yếu ớt và có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào.
Anh gượng dậy, đôi mắt vàng kim của anh bắt đầu nhạt màu, nhưng trong lòng lại bùng lên một thứ cảm xúc khác: Sự căm hận. Nếu "Thần" chỉ ban sức mạnh cho những kẻ mù quáng, thì anh không cần thứ sức mạnh ấy nữa.
"Ta không cần... sự bố thí của một cái xác chết!" Aris gầm lên.
Anh không niệm chú nữa. Thay vào đó, anh dồn toàn bộ sự phẫn uất, nỗi đau mất đi người thầy, và cả sự ghê tởm bản thân vào một điểm duy nhất trong tim. Một sự bộc phát kì lạ xảy ra. Không phải là Thánh lực của Giáo hội, mà là năng lượng sống ($Prana$) của chính anh bị ép đến mức cực hạn. Một luồng sáng trắng bạc, tinh khiết nhưng đầy gai góc nổ tung từ cơ thể Aris.
Cú nổ bất ngờ hất văng những tên lính xung quanh và làm nứt vỡ một mảng kết giới. Aris cảm thấy như có hàng ngàn mảnh kính vỡ đang đâm xuyên qua mạch máu, anh hộc ra một ngụm máu tươi. Nhưng anh không dừng lại. Với chút tàn lực cuối cùng, Aris lao mình qua kẽ hở của bức tường ánh sáng, gieo mình xuống sườn núi dốc đứng bên dưới.
Tiếng gió rít gào bên tai, Aris lăn lộn trên những phiến đá sắc nhọn, những bụi gai đâm nát da thịt. Cơn đau khiến anh lịm đi từng chốc, nhưng tiếng gào thét của Valerius và tiếng chó săn đuổi theo phía sau buộc anh phải tỉnh táo. Anh trượt dài xuống những vách đá, máu từ những vết thương mới chồng lên vết thương cũ, thấm đẫm bộ lụa trắng sang trọng giờ đã rách nát như giẻ lau.
Phía trên cao, đỉnh tháp Aether vẫn sáng rực, tượng trưng cho một thiên đường hoàn mỹ. Còn ở đây, dưới những khe đá tối tăm và trơn trượt, Thánh Tử của vương quốc đang bò trườn như một con thú bị thương. Sự tương phản tàn khốc ấy khiến Aris muốn khóc, nhưng nước mắt anh đã cạn khô.
Anh nhìn thấy ánh đuốc của đội truy sát bắt đầu tràn xuống sườn núi như một đàn kiến lửa. Họ không còn coi anh là hiện thân của Thần. Giờ đây, trong mắt họ, anh là con mồi quý giá nhất cần được mang về tế thần. Aris vùi mình vào một lùm cây rậm rạp, hơi thở đứt quãng. Anh chạm tay vào bản danh sách bị nguyền rủa trong ngực áo, thứ duy nhất nhắc nhở anh rằng sự điên rồ này là có thật.
Đêm nay, lần đầu tiên Aris nhận ra rằng ánh sáng không hề mang lại sự ấm áp. Nó chỉ dùng để chiếu rọi những tội ác mà bóng tối không thể che giấu hết. Và để thoát khỏi cái "Thiên Đường" đẫm máu này, anh phải học cách sinh tồn trong bóng đêm đen đặc nhất của thế giới thực tại.
Trận chiến bên trong Thánh điện chỉ là sự bắt đầu. Khi ánh sáng phản bội, Aris hiểu rằng mình phải tìm ra một loại sức mạnh mới – thứ sức mạnh không đến từ lời nguyện cầu, mà đến từ chính nỗi đau và ý chí không chịu khuất phục của một con người.