MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXác Thần Trên Đỉnh CaoChương 8: DƯỚI CHÂN CỦA THIÊN ĐƯỜNG

Xác Thần Trên Đỉnh Cao

Chương 8: DƯỚI CHÂN CỦA THIÊN ĐƯỜNG

940 từ · ~5 phút đọc

Cơn đau từ những vết thương rách nát trên cơ thể kéo Aris ra khỏi cơn mê sảng. Anh tỉnh dậy khi sương mù buổi sớm còn đang bao phủ dày đặc lấy những tán lá rậm rạp dưới chân núi Aether. Khắp người Aris là những mảng máu khô cứng, bộ lụa thánh trắng muốt giờ đây bết bát bùn đất và nhựa cây đen kịt. Anh cử động nhẹ, và ngay lập tức, một cơn đau buốt óc từ xương sườn truyền lên khiến anh phải nghiến răng để không bật ra tiếng thét.

Aris cố gắng gượng dậy, dùng một cành cây gãy làm gậy chống. Anh phải rời xa nơi này trước khi đội Hành Pháp và lũ chó săn tìm thấy vệt máu của mình. Bước ra khỏi bìa rừng, Aris dừng lại. Trước mắt anh là một cảnh tượng mà suốt hai mươi năm sống trong điện thờ dát vàng, anh chưa từng được nhìn thấy, hoặc chính xác hơn, là chưa từng được phép nhìn thấy.

Đó là "Hạ Giới" – nơi cư ngụ của hàng vạn tín đồ sùng đạo nhất. Nhưng trái ngược hoàn toàn với vẻ lộng lẫy, nguy nga của Thánh điện đang sừng sững trên đỉnh núi cao kia, nơi đây chỉ là một vùng đất của tro tàn và sự nghèo đói. Những dãy nhà lụp xụp được dựng tạm bợ bằng gỗ mục và những tấm bạt rách nát san sát nhau, nằm lọt thỏm giữa những rãnh nước thải hôi thối bốc mùi nồng nặc.

Aris run rẩy bước đi trên con đường đất gồ ghề. Một đứa trẻ gầy trơ xương, mặt mũi lấm lem bùn đất đang ngồi bới rác bên vệ đường. Khi thấy Aris bước qua với mái tóc bạch kim rối bời và mảnh áo choàng thêu chỉ vàng còn sót lại, nó không hề cúi đầu sùng bái. Đứa bé nhìn anh bằng đôi mắt vô hồn, chứa đầy sự cảnh giác và thù hận. Trong tay nó là một mẩu bánh mì khô khốc, mốc meo mà nó đang cố bảo vệ như một kho báu.

Càng đi sâu vào khu ổ chuột, sự tương phản càng trở nên tàn khốc. Ngay giữa trung tâm của những dãy nhà nát là một ngôi đền chi nhánh của Giáo hội. Nó được xây bằng đá trắng tinh khôi, những bức tượng thần được mạ vàng sáng rực dưới ánh nắng sớm vừa ló dạng. Trong khi người dân xung quanh đang phải vật lộn với cái đói, ngôi đền lại tỏa ra mùi hương trầm đắt tiền và sự dư dả giả tạo.

Aris đứng khựng lại trước cổng đền. Anh nhìn thấy một người đàn bà gầy gò đang quỳ sụp dưới chân bức tượng, hai tay dâng lên những đồng tiền lẻ cuối cùng vào hòm công đức. Bà ta lẩm bẩm cầu nguyện cho đứa con đang hấp hối vì dịch bệnh, tin rằng sự thành tâm này sẽ được "Thần" để mắt tới.

Nỗi chua xót dâng lên bóp nghẹt trái tim Aris. Anh muốn lao đến, muốn hét vào mặt bà ta rằng "Thần" mà bà đang thờ phụng là một cái xác đói khát linh hồn, rằng những đồng tiền kia sẽ chỉ được dùng để dát thêm vàng lên những bức tường vô tri, trong khi con bà cần một bát cháo và liều thuốc. Nhưng cổ họng anh nghẹn đắng. Anh chính là người đã từng đứng trên cao kia, mỉm cười ban phước cho những người này trong khi sự xa hoa của anh được xây dựng trên chính xương máu của họ.

"Đừng nhìn nữa, Thánh Tử cao quý. Ánh sáng của các người không soi thấu được lớp bùn này đâu."

Một giọng nói đầy mỉa mai vang lên từ bóng tối của một con hẻm hẹp. Aris giật mình quay lại, bàn tay vô thức chạm vào ngực áo nơi bản danh sách vẫn còn nằm đó. Một người đàn ông trung niên với khuôn mặt đầy sẹo, mặc bộ đồ da thô kệch đang tựa lưng vào tường, nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ.

"Tôi... tôi không còn là người của họ nữa," Aris thào thào, giọng anh run rẩy không giấu giếm.

Người đàn ông cười lạnh, nhổ một ngụm nước bọt xuống đất. "Áo lụa rách thì vẫn là lụa. Các người ăn thịt chúng tôi để nuôi cái xác trên đỉnh núi kia, giờ lại muốn xuống đây đóng vai kẻ đáng thương sao? Biến đi trước khi lũ trẻ ở đây lột da anh để đổi lấy một bữa no."

Aris lùi lại, cảm giác nhục nhã tràn trề. Anh nhận ra rằng bộ đồ Thánh Tử mà anh từng tự hào, giờ đây chẳng khác nào một vết nhơ, một lời cáo buộc sống về sự tàn ác của Giáo hội. Anh cúi gục đầu, cố gắng che đi mái tóc bạch kim quá đỗi nổi bật, lầm lũi bước tiếp giữa những ánh mắt đầy thù hằn và ghẻ lạnh.

Dưới chân Thiên Đường, Aris cuối cùng cũng hiểu rằng: Ánh sáng rực rỡ nhất luôn tạo ra những bóng tối sâu đậm nhất. Và anh, kẻ từng là hiện thân của ánh sáng, giờ đây đang là kẻ xa lạ nhất ngay trên chính mảnh đất mà anh đã thề sẽ bảo vệ. Bụng anh bắt đầu cồn cào vì đói, vết thương bắt đầu lên cơn sốt, và nỗi cô độc của một kẻ bị cả thiên đường lẫn địa ngục chối bỏ bắt đầu bủa vây lấy anh trong sự tĩnh lặng đáng sợ của khu ổ chuột.