Cơn đói bắt đầu cào xé ruột gan Aris, một cảm giác lạ lẫm và đau đớn mà suốt hai mươi năm sống trong nhung lụa anh chưa từng nếm trải. Ở Thánh điện, thức ăn luôn là những đĩa trái cây mọng nước, những lát bánh mì thơm phức mùi bơ và sữa. Còn ở đây, ngay dưới chân đỉnh núi thiêng, thứ duy nhất lấp đầy không gian là mùi khói than nồng nặc và mùi thức ăn ôi thiu bốc lên từ những chiếc nồi đồng rỉ sét.
Aris cố gắng thu mình sâu hơn vào chiếc áo choàng xám mà anh lấy trộm được từ một dây phơi quần áo ven đường để che đi bộ lễ phục rách nát. Anh lê bước qua một quảng trường nhỏ, nơi sừng sững một bức tượng Thần Ánh Sáng khổng lồ bằng đồng nguyên chất, được dát vàng lộng lẫy ở những chi tiết quan trọng nhất. Dưới chân bức tượng, hàng trăm con người đang xếp hàng dài dằng dặc, đôi mắt họ trũng sâu, gương mặt hốc hác nhưng vẫn lấp lánh một niềm tin cuồng tín đến đáng sợ.
"Lạy Thần tôn kính, xin hãy nhận lấy chút lòng thành này để gia đình con được che chở qua mùa đông," một ông lão run rẩy nói, đặt hai quả trứng gà duy nhất mình có vào chiếc khay bạc của vị tu sĩ hành pháp đang đứng canh gác.
Vị tu sĩ, béo tốt trong bộ áo choàng thêu chỉ bạc, lơ đãng gật đầu rồi ném hai quả trứng vào một chiếc rổ đầy ắp. Ánh mắt ông ta không hề có sự cảm thông, chỉ có sự tính toán lạnh lùng. Aris đứng nép sau một cột đá, đôi bàn tay anh run rẩy. Anh nhận ra vị tu sĩ kia – đó là Thomas, người từng quỳ gối hôn tay anh trong buổi lễ ban phúc tuần trước. Khi đó, Thomas trông thật đức độ, nhưng giờ đây, dưới ánh mặt trời của thế gian, ông ta hiện nguyên hình là một kẻ thu nợ linh hồn.
"Các người đang làm gì thế này?" Aris thì thầm trong cổ họng, một sự phẫn nộ bắt đầu bùng lên thay thế cho cơn đói.
Anh chứng kiến cảnh một góa phụ bị xua đuổi khỏi đền vì không có đủ "thuế đức tin" – khoản phí bắt buộc để được ghi tên vào sổ cầu nguyện cho người chồng quá cố. Bà ta khóc lóc, ôm lấy chân tên lính hành pháp, nhưng chỉ nhận lại một cú đá tàn nhẫn vào mạng sườn. Tên lính cười nhạt, tay vuốt ve chuôi kiếm đen kịt: "Không có cống phẩm thì không có ánh sáng. Đó là luật của Thần."
Aris không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh quên mất mình đang là kẻ bị truy nã, quên mất vết thương bên sườn đang rỉ máu. Anh bước ra khỏi bóng tối, định tiến lại gần bà cụ. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay thô ráp và mạnh mẽ chộp lấy vai anh, kéo giật vào sâu trong một con hẻm hẹp đầy rác rưởi.
"Muốn chết hả, đồ ngốc?" Một giọng nữ trầm thấp, đanh thép vang lên.
Aris giật mình, theo bản năng định triệu hồi sức mạnh, nhưng cơ thể kiệt quệ chỉ khiến anh nôn ra một ngụm dịch vị đắng ngắt. Trước mặt anh là một cô gái với mái tóc đen cắt ngắn, gương mặt đầy vết nhọ nồi nhưng đôi mắt lại sáng quắc như mắt mèo rừng. Cô mặc một bộ đồ da ghép từ nhiều mảnh khác nhau, lưng đeo một chiếc gùi chứa đầy những mảnh kim loại rỉ sét và phế tích.
"Nhìn mái tóc đó đi... nếu tôi không nhanh tay, đội Hành Pháp đã chặt đầu anh để lấy tiền thưởng rồi," cô gái mỉa mai, đẩy anh ngã ngồi xuống một đống rơm khô hôi hám.
Aris thở dốc, nhìn cô gái với sự ngỡ ngàng. Lần đầu tiên trong đời có người đối xử với anh bằng sự thô lỗ như vậy. "Cô là ai? Tại sao lại giúp tôi?"
"Tôi không giúp anh, tôi chỉ không muốn nhìn thấy máu của một tên Thánh Tử làm bẩn con đường tôi định đi nhặt rác thôi," cô gái đáp, đôi môi cong lên một nụ cười khinh bỉ khi nhìn thấy bộ lụa trắng thò ra dưới lớp áo choàng xám. "Nhìn kìa, 'Hiện thân của hy vọng' đang run rẩy giữa đống phân của lũ ngựa. Các người xây đền bằng vàng, còn chúng tôi phải ăn đất để sống. Anh thấy sự hài hước ở đây chứ?"
Aris nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem bụi đất, rồi nhìn ra phía quảng trường rực rỡ ánh vàng kia. Sự tương phản ấy giống như một cái tát trời giáng vào lòng tự trọng của anh. Những ngôi đền lộng lẫy kia thực chất là những khối u hút cạn nhựa sống của vùng đất này. Và bức tượng Thần dát vàng kia chính là một cái mặt nạ đẹp đẽ phủ lên một thực thể đang phân hủy trong lòng núi.
"Tôi... tôi xin lỗi," Aris lẩm bẩm, một câu xin lỗi vô nghĩa nhưng là tất cả những gì anh có thể nói lúc này.
Cô gái nhìn anh một lúc lâu, ánh mắt dịu đi đôi chút nhưng vẫn đầy vẻ hoài nghi. "Đừng xin lỗi. Muốn sống sót thì cởi cái bộ đồ rách nát đó ra và học cách nhìn vào bóng tối đi. Ánh sáng của anh chỉ dành cho những kẻ mù quáng thôi."
Tiếng vó ngựa của đội truy sát vang lên từ đầu con phố, tiếng chó săn sủa inh ỏi báo hiệu chúng đã đánh hơi thấy mùi hương trầm quen thuộc trên người Aris. Cô gái cau mày, ném cho anh một chiếc mũ trùm đầu bằng vải bố thô cứng: "Đi theo tôi, nếu anh không muốn trở thành bữa tối cho cái 'Thần' của anh."
Aris đứng dậy, chân run rẩy nhưng anh biết mình không còn đường lùi. Phía sau là Thiên Đường của sự dối trá, phía trước là địa ngục của sự thật. Anh chọn bước theo cô gái lạ mặt vào sâu trong những mê cung của khu ổ chuột, để mặc lại phía sau ánh sáng vàng kim của đỉnh tháp Aether đang dần bị mây đen che phủ.