MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXác Thần Trên Đỉnh CaoChương 10: CUỘC TRUY SÁT CỦA NHỮNG KẺ CUỒNG TÍN

Xác Thần Trên Đỉnh Cao

Chương 10: CUỘC TRUY SÁT CỦA NHỮNG KẺ CUỒNG TÍN

869 từ · ~5 phút đọc

Tiếng vó ngựa dồn dập nện xuống mặt đường đất khô khốc của khu ổ chuột, tạo thành những nhịp điệu tử thần xé toác không gian vốn đã ngột ngạt. Đội "Hành Pháp" – những kẻ được mệnh danh là lưỡi gươm của Thần – đã không còn giữ vẻ khoan thai, đạo mạo thường ngày. Những thanh trọng kiếm đen kịt tuốt trần, ánh lên thứ sắc lạnh chết chóc dưới ánh mặt trời gay gắt. Chúng đi đến đâu, dân nghèo dạt ra đến đó như bầy cừu sợ hãi trước loài sói dữ.

Aris, dưới lớp áo choàng thô kệch mượn tạm, cố gắng lách qua những khe hẻm hẹp chứa đầy phế tích. Cơn sốt bắt đầu hành hạ anh, khiến tầm nhìn nhòe đi, từng bước chân trở nên nặng nề như đeo chì. Vết thương bên sườn do cú ngã ở vách đá trước đó đã rách miệng, máu thấm qua lớp vải bố, để lại những vệt đỏ sẫm mà đám chó săn của Giáo hội không thể nào bỏ lỡ.

"Kìa! Hắn ở kia!" Một tiếng hét chói tai vang lên từ phía sau.

Aris giật mình quay lại. Một tên lính Hành Pháp với chiếc mặt nạ thép hình đầu chim ưng đang chỉ thẳng về phía anh. Không còn thời gian để suy nghĩ, Aris dồn hết tàn lực lao đi. Anh không dám sử dụng sức mạnh tâm linh, vì mỗi khi anh cố gắng tập trung, cái bóng của Xác Thần lại hiện lên trong tâm trí, cố gắng bóp nghẹt linh hồn anh bằng những sợi dây xúc tu vô hình. Anh phải chạy bằng đôi chân của một con người bình thường, một kẻ yếu ớt chưa từng phải đối mặt với sự truy đuổi gắt gao đến thế.

"Đứng lại, kẻ phản đạo! Linh hồn ngươi cần được thanh tẩy trong lửa đỏ!"

Tiếng thét cuồng tín của đám lính vang lên ngay sát gót chân. Aris lao ra khỏi khu dân cư, hướng về phía biên giới tự nhiên của Thánh địa – dòng sông Acheron cuồn cuộn chảy giữa những vách đá dựng đứng. Đất đá dưới chân anh lở loét, trơn trượt bởi cơn mưa bất chợt đổ xuống, làm mờ mịt cả không gian.

Một mũi tên xé gió lao tới, cắm phập vào vai trái của Aris. Anh ngã nhào xuống đất, tiếng thét đau đớn bị nuốt chửng bởi tiếng sấm rền vang trên bầu trời. Cơn đau như một ngọn lửa bùng phát, thiêu đốt mọi dây thần kinh. Aris bò trườn trên bùn lầy, đôi bàn tay từng chỉ biết cầm chén thánh giờ đây lấm lem bùn đất và máu tươi, móng tay bật ra khi anh cố bám víu vào những rễ cây khô để đứng dậy.

Tại sao anh lại ở đây? Tại sao anh không chọn cách cúi đầu, tiếp tục sống trong vinh quang giả tạo kia? Một giây phút ích kỷ lóe lên trong đầu Aris: nếu anh quay lại, nếu anh quỳ xuống van xin Benedictus, liệu ông ta có tha thứ? Liệu anh có được nằm lại trên chiếc giường êm ái, xa rời cái lạnh lẽo và mùi bùn đất tanh nồng này?

Nhưng rồi, mùi tử khí của Xác Thần lại ập về trong ký ức. Aris nghiến răng, dùng tay không bẻ gãy chuôi mũi tên đang cắm trên vai. Anh không thể quay lại. Quay lại nghĩa là chết về linh hồn.

Phía trước là vực thẳm. Phía sau là lũ đao phủ đang điên cuồng lao tới. Aris đứng bên mép đá, dòng sông bên dưới gào thét như một con quái vật đang chờ đợi con mồi. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay rỉ máu, run rẩy nhưng lần đầu tiên anh cảm thấy chúng thực sự thuộc về mình, không phải là công cụ ban phước của bất kỳ thực thể nào.

"Bắt lấy hắn! Phải mang cái đầu của hắn về cho Đức Giáo Hoàng!"

Tên chỉ huy đội Hành Pháp vung kiếm, một luồng sóng xung kích màu tím đen lao về phía Aris. Không còn đường lui, Aris hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị chát của máu trong miệng. Anh liếc nhìn lên đỉnh núi Aether xa xôi một lần cuối – nơi thiên đường đang rữa nát – rồi buông mình rơi tự do xuống vực sâu.

Cảm giác hẫng hụt bao trùm lấy cơ thể. Tiếng gió rít qua tai gào thét như những lời nguyền rủa của Giáo hội. Aris nhắm mắt lại, mặc kệ cái chết đang dang tay đón đợi. Trước khi cơ thể va chạm với mặt nước lạnh giá như băng, anh chỉ kịp nghĩ về đứa trẻ gầy trơ xương trong khu ổ chuột. Anh chưa giúp gì được cho nó. Anh không thể chết ở đây.

Tiếng "ùm" vang lên khô khốc. Dòng nước xiết nuốt chửng vị Thánh Tử sa ngã, cuốn trôi anh đi xa khỏi ánh hào quang của Thánh địa, chìm vào bóng tối thăm thẳm của dòng sông biên giới, nơi chỉ có sự tĩnh lặng của cái chết hoặc sự khởi đầu của một kiếp người bần cùng.