Cái lạnh của dòng sông Acheron không giống bất kỳ thứ gì Aris từng trải qua. Nó không chỉ là cái lạnh buốt thấu da thịt của nước đá từ đỉnh núi tan chảy, mà là một thứ cảm giác tê dại, như thể dòng nước đang cố hút cạn chút hơi ấm tàn dư trong huyết quản anh. Aris chìm nghỉm dưới mặt nước cuồn cuộn, những bong bóng khí thoát ra từ phổi anh tan biến nhanh chóng giữa dòng xoáy dữ dội.
Dòng sông biên giới này, theo kinh điển, là nơi rửa trôi tội lỗi của những kẻ hành hương. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một con quái vật vô tri đang quật ngã cơ thể rách nát của vị Thánh Tử sa ngã vào những tảng đá ngầm sắc nhọn. Một cú va chạm mạnh vào mạng sườn khiến Aris lịm đi trong giây lát, bóng tối ập đến bao trùm lấy tầm nhìn nhòe nhoẹt. Trong cơn mê sảng, anh thấy lại buổi lễ ban phúc rực rỡ, thấy ánh đèn ma trần lung linh, rồi hình ảnh đó bị xé toác bởi khuôn mặt thối rữa của Xác Thần.
Anh vùng vẫy trong vô vọng, đôi bàn tay cào cấu vào làn nước xiết. Vết thương từ mũi tên ở vai trái giờ đây tê liệt hoàn toàn, máu từ đó tuôn ra, hòa tan vào dòng sông đen kịt. "Mình sẽ chết sao?" – ý nghĩ ấy hiện lên đầy cay đắng. Anh chưa kịp nói cho thế giới biết về sự thật kinh tởm dưới bệ thờ thần. Anh chưa kịp chuộc lỗi cho sự ngây ngô tội lỗi của chính mình.
Bất chợt, một dòng chảy xiết tống mạnh cơ thể Aris vào một khúc quanh hẹp, nơi những rễ cây cổ thụ mọc chìa ra sát mặt nước như những bàn tay của quỷ dữ. Một chiếc rễ khô khốc đâm xuyên qua lớp áo choàng rách nát của anh, giữ anh lại giữa dòng nước đang gào thét. Aris cố gắng ngẩng đầu lên khỏi mặt nước, hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo pha lẫn mùi bùn đất và rêu xanh.
Phía trên cao, trên vách đá dựng đứng, ánh đuốc của đội Hành Pháp vẫn lập lòe qua màn mưa. Tiếng la hét và tiếng chó săn sủa inh ỏi vọng lại, nghe xa xăm như từ một thế giới khác. Chúng tin rằng không ai có thể sống sót sau khi rơi xuống dòng sông này vào mùa lũ. Chúng đang ăn mừng chiến thắng trước một "kẻ phản đạo", trong khi Aris đang phải chiến đấu với từng nhịp tim yếu ớt để không buông tay khỏi cái rễ cây duy nhất.
Cơn sốt lại bùng lên, khiến đầu óc Aris quay cuồng. Anh nhìn thấy những xác chết của thú rừng trôi dạt bên cạnh mình, và cả những mảnh phế tích cổ đại bị dòng nước cuốn đi. Dòng sông này không phân biệt giàu nghèo, thánh nhân hay kẻ tội đồ; nó nuốt chửng tất cả. Aris cảm thấy một sự trớ trêu tột cùng: Anh, người từng được coi là hiện thân của sự vĩnh cửu, giờ đây đang mục nát từng chút một giữa đống rác rưởi của thế gian.
"Cứu... cứu với..." Tiếng gọi của anh chỉ là một tiếng thào thào yếu ớt, ngay lập tức bị tiếng mưa và tiếng nước át mất.
Bàn tay anh dần mất đi cảm giác. Những ngón tay cứng đờ bắt đầu tuột khỏi rễ cây. Sức lực cuối cùng của vị Thánh Tử đã cạn kiệt. Ngay khi anh chuẩn bị xuôi tay để dòng nước cuốn đi mãi mãi, một bóng đen mờ ảo xuất hiện ven bờ sông, ẩn hiện sau màn mưa dày đặc. Đó không phải là một chiến binh trong bộ giáp sáng loáng, mà là một bóng hình nhỏ nhắn, di chuyển nhanh nhẹn như một con thú rừng.
Aris cố gắng mở to đôi mắt sưng húp của mình. Anh thấy một chiếc móc sắt được quăng ra, găm chặt vào một thân cây gần đó. Một sợi dây thừng lao về phía anh. Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, anh cảm thấy một bàn tay thô ráp nhưng chắc chắn nắm lấy cổ áo mình, lôi mạnh anh lên khỏi mặt nước lạnh giá.
Tiếng thở dốc của một người con gái vang bên tai anh, cùng với mùi hăng hắc của thảo mộc và vị mặn của mồ hôi.
"Lại là một tên rắc rối..."
Đó là âm thanh cuối cùng Aris nghe thấy trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối mịt mù. Dòng sông Acheron vẫn chảy, lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng nó đã để lại một mạng người – một kẻ không còn là thánh, cũng chưa hẳn là người, đang bắt đầu hành trình đi lên từ tro tàn của đức tin.