Cơn đau buốt nhói bên vai trái kéo Aris khỏi vực thẳm của sự vô thức. Anh cố mở mắt, nhưng ánh sáng từ một ngọn lửa nhỏ gần đó khiến đồng tử anh đau nhức. Hơi ấm của căn lều lụp xụp, nồng nặc mùi da thú chưa thuộc kỹ và hương thảo mộc đắng ngắt, vây lấy anh. Aris thào thào một tiếng rên rỉ, định nhấc tay lên nhưng cảm giác như có hàng ngàn tảng đá đang đè nặng lên các khớp xương.
"Nằm yên đó nếu anh không muốn vết thương lại toác ra thêm lần nữa," một giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm vang lên từ phía bóng tối.
Aris quay đầu lại một cách khó khăn. Dưới ánh lửa bập bùng, anh nhận ra cô gái đã kéo mình lên từ dòng nước xiết. Cô đang ngồi mài một mảnh kim loại rỉ sét, những lọn tóc đen ngắn rũ xuống che bớt khuôn mặt sắc sảo nhưng đầy sương gió. Cô không nhìn anh, đôi tay vẫn thoăn thoắt làm việc với một sự tập trung tàn nhẫn.
"Cô... cô đã cứu tôi?" Aris hỏi, giọng anh khàn đặc như có cát trong cổ họng.
Cô gái dừng tay, ngước mắt nhìn anh. Đó là đôi mắt chứa đựng sự hoang dại của loài thú và sự già dặn của kẻ đã nếm trải quá nhiều cay đắng. Cô đứng dậy, bước lại gần anh, đôi ủng da thô kệch nện xuống nền đất ẩm nghe khô khốc. Cô cúi xuống, nhìn vào mái tóc bạch kim rối bù và gương mặt từng được coi là "tuyệt tác của Thần" giờ đây đầy vết xước và lấm lem bùn đất.
"Tôi chỉ cứu một kẻ sắp chết trôi làm bẩn dòng sông mà tôi hay đánh cá," cô đáp, ánh mắt dừng lại ở bộ lễ phục trên người anh.
Đột ngột, cô nắm lấy cổ áo Aris, kéo mạnh khiến anh phải gượng dậy trong cơn đau. Ngón tay cô lướt qua lớp lụa thánh giờ đã bết bát máu và nước sông, giọng cô tràn đầy sự khinh bỉ:
"Nhìn cái thứ này xem. Lụa trắng thêu chỉ vàng, cúc áo nạm ngọc trai... Anh có biết cái bộ quần áo này của anh đáng giá bao nhiêu bữa no của những người dưới chân núi không? Anh mặc cả một gia tài trên người để đi ban phát sự giả dối, trong khi lũ trẻ ngoài kia phải bới rác tìm xương mục để gặm."
"Tôi... tôi không biết..." Aris nghẹn lời, đôi bàn tay anh vô thức bấu chặt vào tấm nệm rơm.
"Không biết?" Cô gái cười nhạt, một nụ cười không hề có hơi ấm. "Lũ Thánh tử các người đều giống nhau. Sống trong những bức tường vàng, ngửi mùi trầm hương và tin rằng thế giới này đang bình yên dưới ánh sáng của Thần. Anh có biết mùi thật sự của thế giới này là gì không? Đó là mùi mồ hôi, mùi máu, và mùi thối rữa của những kẻ chết đói ngay dưới chân tượng thần của các người đấy."
Cô buông cổ áo anh ra, khiến Aris ngã sụp xuống. Cô quay lưng lại, vứt một chiếc bát gỗ chứa thứ nước đen kịt, đắng ngắt xuống cạnh anh.
"Uống đi. Đó là thảo mộc để hạ sốt. Tôi là Lyra, và ở đây không có Thánh tử hay thần linh nào cả. Chỉ có những kẻ ăn tàn tích cố gắng sống sót qua ngày. Nếu anh muốn ở lại, hãy quên cái danh hiệu nực cười đó đi."
Aris nhìn bát thuốc đắng, rồi nhìn lại bộ thánh phục rách nát của mình. Lần đầu tiên, anh cảm thấy bộ quần áo này không phải là sự cao quý, mà là một chiếc lồng nhốt sự ngu muội của chính mình. Những lời của Lyra giống như những nhát dao xẻ toác lớp vỏ bọc cuối cùng của anh. Anh không còn là vị Thánh tử được sùng kính; anh chỉ là một kẻ tị nạn tội nghiệp, bị khinh bỉ bởi chính những người mà anh từng nghĩ mình đang cứu rỗi.
Anh run rẩy đưa tay cầm bát thuốc, vị đắng của nó lan tỏa trong miệng, chân thực và cay đắng như chính cuộc đời mà anh bắt đầu phải đối mặt. Thiên đường đã xa khuất sau màn mưa, và giờ đây, Aris phải học cách làm người trong đống tro tàn của thế gian này.