Đêm ở trại của Kẻ Ăn Tàn Tích lạnh lẽo một cách cực đoan. Aris ngồi tựa lưng vào một khối đá vỡ, đôi bàn tay chi chít vết xước và những nốt phồng rộp đang run rẩy dưới ánh lửa leo lét. Cơn đau từ cơ bắp không đáng sợ bằng sự trống rỗng trong tâm hồn. Suốt những ngày qua, anh đã cố gắng cầu nguyện. Anh lẩm bẩm những bản thánh ca cổ, cầu xin sự tha thứ, cầu xin một tia sáng vàng kim quen thuộc hiện ra để minh chứng rằng "Thần" vẫn chưa bỏ rơi anh. Nhưng đáp lại chỉ có tiếng gió rít qua khe đá và sự im lặng tàn nhẫn của hư không.
"Anh vẫn còn lầm bầm những thứ vô nghĩa đó à?" Lyra đi tới, ném một khúc củi vào đống lửa. Cô nhìn anh với vẻ mặt vừa mệt mỏi vừa thương hại. "Thần của anh không ở đây đâu, Aris. Ở đây chỉ có sỏi đá và những kẻ sắp chết đói thôi."
"Cô không hiểu đâu, Lyra," Aris ngước mắt nhìn cô, mái tóc bạch kim giờ đã xỉn màu vì bụi than. "Sức mạnh đó... nó là một phần của tôi. Không có nó, tôi cảm thấy mình như một cái vỏ rỗng. Tại sao khi tôi bắt đầu nghi ngờ, Ngài lại lấy nó đi? Chẳng lẽ chân lý lại tàn khốc đến mức tước đoạt cả khả năng tự vệ của một con người?"
Lyra ngồi xuống đối diện, đôi mắt cô phản chiếu ánh lửa bập bùng. "Anh gọi đó là 'Thánh lực', là 'ơn phước'. Nhưng anh đã bao giờ tự hỏi, tại sao chỉ có những kẻ được Giáo hội lựa chọn mới có nó? Tại sao một đứa trẻ chết đói ngoài kia, dù cầu nguyện đến kiệt sức, cũng không bao giờ có được dù chỉ một tia sáng để sưởi ấm?"
Aris im lặng. Câu hỏi của Lyra xoáy sâu vào vết thương lòng của anh. Anh nhớ lại cảnh tượng dưới hầm ngục, nơi những linh hồn bị rút ra để nuôi dưỡng cái thực thể nhầy nhụa kia. Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên: Nếu sức mạnh đó không đến từ một đấng toàn năng cao cả, thì nó thực sự là gì?
Trong cơn uất nghẹn và tuyệt vọng tột cùng, Aris nhắm mắt lại. Anh không cầu nguyện nữa. Anh ngừng hướng tâm trí lên bầu trời xa xăm hay về phía đỉnh núi Aether. Thay vào đó, anh tập trung vào chính nỗi đau đang âm ỉ trong lồng ngực mình. Anh lắng nghe nhịp tim đập dồn dập, lắng nghe dòng máu đang chảy trong huyết quản, và sự phẫn nộ đang bùng cháy vì sự lừa dối vĩ đại mà mình từng là một phần.
Bất chợt, một cảm giác lạ lùng trỗi dậy. Không phải là sự ấm áp dịu dàng của "Thánh lực" mà anh từng biết, mà là một luồng điện mạnh mẽ, gai góc và nóng rực khởi phát từ tận sâu trong tủy sống. Nó tuôn trào ra đôi bàn tay rỉ máu của anh. Aris mở mắt, bàng hoàng nhìn thấy những tia sáng trắng bạc — không phải vàng kim — đang nhảy múa giữa các kẽ tay.
Luồng năng lượng này không mang theo mùi trầm hương, nó mang theo vị mặn của mồ hôi và hơi thở nồng nàn của sự sống. Nó mạnh mẽ đến mức khiến những phiến đá vụn xung quanh bắt đầu rung động.
"Cái gì thế này...?" Aris thảng thốt.
Lyra đứng bật dậy, tay nắm chặt chuôi dao, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc. "Đó không phải là thứ ánh sáng chết tiệt của bọn tu sĩ."
Aris nhận ra sự thật đau đớn nhưng cũng đầy giải phóng: Sức mạnh này luôn nằm bên trong anh. Giáo hội đã dùng những lời cầu nguyện, những nghi lễ và sự tôn sùng mù quáng để tạo ra một "van điều tiết". Họ dạy anh rằng sức mạnh đó là "vay mượn" từ Thần để dễ bề kiểm soát anh. Họ đặt tên cho nó là "Thánh lực" để biến năng lượng sống nguyên thủy Prana) của con người thành một thứ xiềng xích tâm linh. Chỉ khi anh từ bỏ sự phụ thuộc vào thực thể ký sinh trên đỉnh núi kia, sức mạnh thực sự của chính anh mới bắt đầu thức tỉnh.
"Nó không đến từ Thần..." Aris thì thầm, đôi lệ nóng hổi lăn dài trên má, rửa trôi những vết nhọ nồi. "Nó đến từ tôi. Từ nỗi đau của tôi. Từ sự tồn tại của chính tôi."
Anh nhìn sang Lyra, người vẫn đang cảnh giác nhìn mình. Lần đầu tiên, Aris hiểu rằng mình không cần phải là một vị Thánh để có thể mạnh mẽ. Sức mạnh chân chính không nằm ở sự ban phát từ trên cao, mà nằm ở ý chí đấu tranh để sinh tồn trong đống bụi trần. Tuy nhiên, luồng sáng bạc vừa lóe lên đã nhanh chóng tắt lịm, để lại Aris trong trạng thái kiệt quệ. Anh nhận ra cái giá của sức mạnh này là rất lớn; nó đốt cháy chính năng lượng sống của anh thay vì dùng "thức ăn" từ linh hồn người khác như Giáo hội vẫn làm.
Đêm đó, Aris nằm xuống đất, không còn mơ thấy ánh sáng vàng lộng lẫy nữa. Anh mơ thấy những mầm cây đang cố đâm xuyên qua lớp đá khô cằn. Anh hiểu rằng, để thực sự làm chủ thứ năng lượng này, anh phải học cách sống như một con người trước khi muốn đối đầu với một vị Thần.