MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXác Thần Trên Đỉnh CaoChương 14: ĐÔI BÀN TAY TRẦN TRÊN LỬA VÀ ĐÁ

Xác Thần Trên Đỉnh Cao

Chương 14: ĐÔI BÀN TAY TRẦN TRÊN LỬA VÀ ĐÁ

908 từ · ~5 phút đọc

Bình minh ở vùng tàn tích không bắt đầu bằng tiếng kèn đồng vang dội, mà bằng một cú đá thô bạo vào đống rơm nơi Aris đang nằm. Anh giật mình tỉnh dậy, đầu óc còn quay cuồng trong những cơn ác mộng về những sợi xúc tu ánh sáng. Trước mặt anh, Lyra đã đứng đó, bộ đồ da sờn cũ của cô vương đầy bụi than, đôi mắt sắc lẹm nhìn anh như nhìn một món đồ hỏng hóc.

"Dậy. Muốn ăn thì phải làm. Ở đây không có ai dâng trà tận miệng cho Thánh tử đâu," Lyra ném một chiếc rìu gỉ sét xuống chân Aris. Tiếng kim loại va chạm với nền đất khô khốc nghe chát chúa như một lời sỉ nhục.

Aris run rẩy đứng dậy. Toàn thân anh đau nhức, những vết thương cũ biểu tình dữ dội dưới lớp vải bố thô ráp. Anh nhìn chiếc rìu, rồi nhìn đôi bàn tay mình — đôi tay vốn chỉ dùng để lật những trang kinh thánh bằng giấy da dê mềm mại và cầm chén thánh nạm ngọc. Giờ đây, chúng trắng bệch và đầy những vết xước chưa lành. Một sự ích kỷ trỗi dậy trong lòng: Anh đã từng là người đứng trên vạn người, tại sao anh phải chịu cảnh đọa đày này? Anh muốn hét lên rằng anh không thuộc về nơi này, nhưng cái bụng rỗng đang co thắt lại khiến mọi lời phản kháng tan biến.

"Tôi... tôi phải làm gì?" Aris hỏi, giọng thều thào.

Lyra hất hàm về phía đống củi gỗ mục và những xác động vật rừng vừa được thợ săn mang về. "Nhóm lửa. Sau đó đi vặt lông và mổ đám chim kia. Nếu đến trưa mà lửa chưa cháy và thịt chưa sạch, anh sẽ nhịn đói."

Aris quỳ xuống cạnh đống củi. Anh cố gắng nhớ lại những gì mình từng đọc trong các cuốn sách về sinh tồn cổ đại, nhưng lý thuyết và thực tế là hai vực thẳm. Anh dùng đá lửa đánh đến mức đôi bàn tay phồng rộp, máu rỉ ra ở các đầu ngón tay thấm vào mồi lửa khô. Gió lạnh luồn qua các khe đá như trêu ngươi, thổi tắt mọi tia lửa nhỏ nhoi anh vừa nhóm lên được.

Sau hai giờ đồng hồ, khói bụi bám đầy vào mái tóc bạch kim từng là niềm tự hào của cả vương quốc. Aris ho sặc sụa, nước mắt chảy dài vì khói cay, nhưng ngọn lửa vẫn chưa chịu bùng lên. Một sự tuyệt vọng dâng trào. Anh nhớ những lò sưởi ấm áp trong cung điện, nhớ mùi tinh dầu oải hương, và nhớ cả sự kính trọng giả tạo của đám tu sĩ. Anh tự hỏi liệu chạy trốn có phải là sai lầm? Thà sống trong sự lừa dối sung sướng còn hơn chết dần chết mòn trong sự nhục nhã này.

"Vẫn chưa xong sao? Đúng là phế vật," Lyra đi tới, giật lấy đá lửa từ tay anh. Chỉ bằng vài động tác dứt khoát và điêu luyện, ngọn lửa đã bùng lên rực rỡ. Cô nhìn anh với vẻ khinh bỉ tột độ. "Thánh lực của anh đâu? Sao không dùng nó mà đốt củi?"

"Tôi... sức mạnh của tôi không hoạt động," Aris cúi đầu, nhìn những vệt máu trên tay mình.

"Sức mạnh của anh vốn chỉ là một trò lừa bịp của lũ ăn trên ngồi chốc," Lyra mỉa mai rồi ném cho anh một con dao nhỏ. "Giờ thì làm sạch đám chim kia đi. Đừng có để sót một chiếc lông nào, nếu không tôi sẽ bắt anh ăn sống chúng đấy."

Cả buổi chiều hôm đó là một cực hình đối với Aris. Mùi máu tanh từ đám chim rừng khiến anh buồn nôn. Đôi tay anh run rẩy mỗi khi lưỡi dao chạm vào da thịt con vật. Lyra đứng bên cạnh, không một chút thương xót, liên tục buông những lời mỉa mai về sự ngây ngô của anh. Họ cãi nhau về những chuyện nhỏ nhặt nhất — từ cách cầm dao đến việc tiết kiệm nước. Aris lần đầu tiên trong đời phải lớn tiếng để bảo vệ chút tự trọng cuối cùng, nhưng mỗi lần anh định nói về "lý tưởng" hay "lòng trắc ẩn", Lyra lại dập tắt bằng thực tế tàn khốc của cái đói.

Đến khi mặt trời khuất bóng sau những vách đá, Aris mới được phép ngồi xuống cạnh đống lửa. Lyra quăng cho anh một mẩu thịt cháy xém và một mẩu bánh mì khô cứng. Anh cầm lấy nó, đôi bàn tay lấm lem bùn đất và máu khô run rẩy dữ dội. Miếng thịt không có gia vị, dai nhách và ám mùi khói, nhưng khi đưa vào miệng, Aris cảm thấy nó ngon hơn bất kỳ món sơn hào hải vị nào anh từng ăn ở Thánh điện.

Anh nhìn Lyra đang lặng lẽ mài kiếm dưới ánh lửa. Anh nhận ra, sự tồn tại của mình ở đây không dựa vào ơn phước của bất kỳ vị thần nào, mà dựa vào chính những giọt mồ hôi và nỗi đau trên đôi bàn tay này. Giấc ngủ ập đến nhanh chóng giữa tiếng gió rít của vùng tàn tích, mang theo vị đắng của sự thật và sự mệt mỏi rã rời của một kẻ bắt đầu học cách làm người.