MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng Xích Bằng MáuChương 10

Xiềng Xích Bằng Máu

Chương 10

838 từ · ~5 phút đọc

Thành phố Thẩm Dương của những năm tháng cũ không chỉ có cái lạnh cắt da thịt mà còn có vẻ rực rỡ của những tâm hồn chưa bị vùi dập bởi thực tại. Năm đó, Thẩm Tĩnh vừa tròn mười chín tuổi. Trong những tấm ảnh đen trắng đã ố vàng còn sót lại, người ta có thể thấy một cô gái với đôi mắt sáng trong như nước hồ mùa thu, làn da trắng ngần và mái tóc đen dài tết thành hai dải đuôi sam vắt vẻo trước ngực. Khi ấy, Thẩm Tĩnh là đóa hoa rực rỡ nhất của khu phố công nhân, là niềm tự hào của một gia đình nề nếp nhưng sa sút.

Tuổi mười chín của bà không có mùi vải vụn hay tiếng máy khâu khô khốc. Nó có mùi của những trang sách mới, mùi hương của hoa nhài cài trên nắp túi áo và cả những giấc mơ về một tương lai tươi sáng ở phương Nam. Thẩm Tĩnh khi ấy học rất giỏi, bà từng mơ ước trở thành một nhà văn hoặc một giáo viên ngôn ngữ. Nhưng rồi, Trình Văn Hải xuất hiện.

Hải khi đó là một chàng sinh viên nghèo vượt khó, gầy gò trong bộ quần áo sờn vai nhưng lại sở hữu một trí tuệ sắc sảo và tham vọng ngút trời. Trong những buổi chiều tà trên sân trường đại học, Hải đã vẽ ra cho Tĩnh một thiên đường của tri thức, nơi mà tài năng của ông sẽ thay đổi số phận của cả hai. Và Thẩm Tĩnh, với trái tim thuần khiết của tuổi mười chín, đã tin vào thiên đường đó như một thứ tín ngưỡng tuyệt đối.

Bi kịch bắt đầu từ cái gật đầu của sự hy sinh. Để có tiền cho Hải mua tài liệu nghiên cứu, để ông có thể chuyên tâm vào những công thức toán học khô khan mà không phải lo bữa ăn từng ngày, Thẩm Tĩnh đã đưa ra một quyết định thay đổi cả đời mình: Bà bỏ học. Bà giấu gia đình, xin vào làm công nhân ca đêm ở một xưởng may công nghiệp. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút, giờ đây phải tiếp xúc với dầu máy và những mũi kim sắc lạnh. Mỗi tháng nhận lương, bà chỉ giữ lại vài đồng mua bánh bao không nhân, còn lại đều gói ghém cẩn thận gửi vào phong thư xanh gửi lên thủ đô cho người yêu.

Người ta kể rằng, có những mùa đông tuyết rơi ngập lối, Thẩm Tĩnh vẫn đứng đợi ở đầu bưu điện với đôi bàn tay đỏ ửng vì cước để gửi đi những xấp tiền lẻ nhuốm mùi mồ hôi. Khi đó, bà không thấy khổ. Bà nhìn vào những lá thư hồi âm đầy hứa hẹn của Hải mà mỉm cười, tự hứa với lòng mình rằng chỉ cần ông thành danh, sự vất vả này sẽ là mật ngọt. Bà đã dùng chính thanh xuân, nhan sắc và tương lai của mình để đắp nền cho tòa tháp danh vọng của người đàn ông ấy.

Nhưng cuộc đời không có sự công bằng cho những kẻ cho đi quá nhiều. Khi Thẩm Tĩnh nhận ra mình mang thai, cũng là lúc Trình Văn Hải nhận được học bổng tu nghiệp nước ngoài và một lời đề nghị hôn nhân từ con gái của một vị giáo sư có tiếng. Tin tức Hải đính hôn truyền về khu phố cũ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt người con gái đang mòn mỏi đợi chờ. Bà không đánh ghen, không gào thét. Bà lặng lẽ đứng trước gương, nhìn gương mặt trẻ trung của mình đã bắt đầu héo úa, đôi bàn tay đã không còn mềm mại để cầm bút viết văn.

Cái đêm bà nhận được tờ giấy ly hôn được gửi qua đường bưu điện cùng một xấp tiền "bồi thường", Thẩm Tĩnh đã ngồi im lặng trong bóng tối suốt mười hai tiếng đồng hồ. Tuổi mười chín của bà kết thúc vào đêm đó. Đóa lan rừng thanh khiết đã chết đi, nhường chỗ cho một người đàn bà khắc nghiệt, mang theo một nỗi hận thù sâu sắc được che đậy dưới lớp vỏ bọc của tình mẫu tử.

Người ta chỉ thấy một Thẩm Tĩnh bắt đầu làm lụm điên cuồng hơn, một Thẩm Tĩnh thề rằng sẽ nuôi đứa con trong bụng thành một thiên tài còn vĩ đại hơn kẻ đã phản bội bà. Bà không biết rằng, khi bà quyết định dùng sự thù hận để nuôi dưỡng một sinh linh, bà cũng đã vô tình nhuộm đen linh hồn của đứa trẻ ấy ngay từ khi nó chưa kịp chào đời. Tuổi mười chín rực rỡ đã hóa thành tro tàn, và từ đống tro tàn đó, một cái lồng kính mang tên "kỳ vọng" bắt đầu được dựng lên, chờ đợi Thẩm Nhất Lan bước vào.