MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng Xích Của Lang VươngChương 5

Xiềng Xích Của Lang Vương

Chương 5

718 từ · ~4 phút đọc

Tiếng gió rít bên ngoài cửa hang đã chuyển từ âm thanh gào rú sang một chuỗi những tiếng rên rỉ kéo dài, báo hiệu cơn đại phong tuyết trên đỉnh Trường Bạch vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Lối ra duy nhất giờ đây đã bị lấp đầy bởi một bức tường tuyết dày đặc, biến hang đá thành một hầm ngục tự nhiên lạnh lẽo và biệt lập. Tần Ninh co quắp trong góc hang, ôm chặt lấy hai đầu gối, ánh mắt vô hồn nhìn vào đống lửa nhỏ đang cháy leo lét giữa nền đá – thứ duy nhất duy trì hơi ấm cho cô trong suốt hai ngày qua.

Bên cạnh đống lửa, Thẩm Sát đang ngồi bất động như một pho tượng tạc bằng đồng hun. Anh ta không cần quần áo, nhiệt độ cơ thể nóng rực của loài sói tựa như một lò sưởi di động khiến không khí xung quanh anh ta mờ ảo vì hơi nóng. Bất chợt, Thẩm Sát đứng dậy, đôi tai khẽ động đậy. Anh ta liếc nhìn Tần Ninh một cái lạnh lẽo rồi lao vút vào màn đêm tối mịt bên trong lối đi sâu của hang, nơi dẫn ra một hốc đá khác thông với rừng già.

Khi anh ta trở lại, mùi máu tanh nồng lập tức lấn át hương gỗ đàn hương thường lệ. Thẩm Sát quăng xuống trước mặt Tần Ninh xác một con hươu tuyết vẫn còn đang co giật nhẹ. Bộ lông trắng của con vật bết đặc máu tươi, và vết cắn chí mạng ở cổ nó vẫn còn đang rỉ ra những tia máu nóng hổi lên nền đá.

Thẩm Sát quỳ xuống, dùng bàn tay với những móng tay sắc nhọn xé toạc một miếng thịt đùi vẫn còn bốc hơi nóng. Anh ta không ăn, mà đưa miếng thịt đỏ hỏn, đẫm máu đến trước môi Tần Ninh.

"Ăn đi." Giọng anh ta ra lệnh, ngắn gọn và không có chút hơi ấm.

Tần Ninh kinh hãi lùi lại, đôi môi tái nhợt run bần bật, cô lắc đầu quầy quậy, buồn nôn khi ngửi thấy mùi máu tươi xộc thẳng vào mũi. "Không... tôi không thể... xin anh, hãy để tôi nấu chín nó..."

Ánh mắt Thẩm Sát tối sầm lại. Bản năng của loài sói không cho phép sự kháng cự trong lãnh thổ của nó. Anh ta tiến tới, một tay giữ chặt lấy gáy cô, tay kia ép miếng thịt sống vào miệng cô. "Cơ thể em quá yếu. Nếu không có máu thịt của rừng già, em sẽ chết trước khi bão tan. Muốn sống sót bên cạnh ta, em phải rũ bỏ cái vẻ văn minh nực cười đó đi."

Tần Ninh vùng vẫy, nước mắt trào ra hòa cùng những vệt máu đỏ tươi dính trên khóe miệng. Nhưng sức lực của một cô gái nhỏ bé làm sao đối chọi được với một Alpha đang trong cơn chiếm hữu. Thẩm Sát ép cô phải nuốt lấy vị tanh nồng, mằn mặn của máu thịt nguyên thủy. Anh ta nhìn sâu vào đôi mắt đang đờ đẫn của cô, sự ép buộc này không chỉ là để nuôi sống cơ thể cô, mà là một nghi thức đồng hóa tàn nhẫn.

Anh ta muốn hơi thở của cô, huyết quản của cô và ngay cả linh hồn của cô cũng phải mang theo mùi vị của thế giới dã thú mà anh ta đang cai trị. Tần Ninh nghẹn ngào nuốt xuống trong sự nhục nhã và sợ hãi cùng cực. Khi miếng thịt đã nằm lại trong dạ dày, Thẩm Sát mới buông tay, anh ta dùng ngón cái lau đi vệt máu trên môi cô, rồi bất ngờ cúi xuống liếm lấy vết máu ấy như một sự ban phát lòng tốt sau khi trừng phạt.

"Ngoan lắm." Anh ta thầm thì, hơi thở nóng hổi sượt qua làn da cô. "Từ giờ, em mang trong mình sự sống của khu rừng này. Em đã không còn là con người đơn thuần nữa rồi."

Tần Ninh nhìn vào bóng tối sâu thẳm trong mắt anh ta, cô biết rằng mình đang dần bị kéo vào vực thẳm của dã tính, nơi những quy tắc đạo đức của loài người không còn tồn tại.