MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng Xích Của Lang VươngChương 4

Xiềng Xích Của Lang Vương

Chương 4

636 từ · ~4 phút đọc

Áp lực kinh hồn từ bàn tay Thẩm Sát dần dần nới lỏng, nhưng bóng tối mà anh ta bao phủ lên Tần Ninh vẫn không hề vơi bớt. Cô ngã quỵ xuống, đôi phổi tham lam hớp lấy từng ngụm không khí lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng run rẩy. Thế nhưng, kẻ săn mồi không để cô có lấy một giây nghỉ ngơi. Thẩm Sát quỳ một gối xuống, ép cô vào góc hẹp giữa vách đá và lồng ngực vạm vỡ của mình, khiến cô hoàn toàn bị bao vây bởi mùi gỗ đàn hương đặc quánh.

Thay vì một cú kết liễu tàn khốc, Thẩm Sát từ từ cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của Tần Ninh. Cảm giác thô ráp của râu quai nón mới mọc và làn da nóng hổi của anh ta chạm vào vùng da mỏng manh khiến cô rùng mình kịch liệt. Hơi thở của anh ta nồng đậm dã tính, mỗi lần hít hà đều như muốn hút cạn sinh khí của cô. Tần Ninh nhắm nghiền mắt, nước mắt sinh lý ứa ra vì sợ hãi, cô cảm nhận được hàm răng sắc nhọn của anh ta thỉnh thoảng sượt qua động mạch cổ, chỉ cần một chút lực nhẹ cũng đủ để máu cô phun trào.

Thẩm Sát hít một hơi thật sâu, như thể đang thưởng thức một loại kỳ hương quý hiếm nhất thế gian. Sự hung bạo trong ánh mắt hổ phách của anh ta dường như dịu đi một chút, thay vào đó là một sự khao khát đầy bản năng. Anh ta dừng lại ở sau gáy cô, nơi làn da trắng ngần đang nổi lên từng lớp da gà vì cái lạnh và sự kinh hoàng.

"Mùi của em rất sạch."

Giọng nói của Thẩm Sát vang lên bên tai cô, trầm đục và run rẩy như một tiếng gầm nhẹ trong lồng ngực. Đó không phải là một lời khen ngợi thông thường, mà là một sự khẳng định của kẻ săn mồi khi tìm thấy một vật tế phẩm hoàn hảo nhất. Trong thế giới của anh ta, nơi chỉ có mùi máu, mùi bùn đất và sự thối rữa của cuộc chiến sinh tồn, mùi hương thanh khiết từ cơ thể cô gái này giống như một loại thuốc phiện, tưới mát cho phần linh hồn thú tính đang khô cạn.

Tần Ninh run giọng hỏi, tiếng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Anh... anh muốn làm gì tôi?"

Thẩm Sát không trả lời ngay. Anh ta dùng sống mũi dọc theo đường cong của cổ cô, từ từ trượt xuống xương quai xanh rồi lại vòng lên phía sau tai. Sự tiếp xúc này mang tính chất chiếm hữu và đánh dấu lãnh thổ rõ rệt. Anh ta như một con thú đang ghi nhớ từng tấc da thịt của con mồi mà mình đã tốn công bắt được.

"Ta sẽ không giết em." Thẩm Sát thì thầm, bàn tay to lớn vuốt ve những lọn tóc rối của cô, một động tác dịu dàng đến kỳ quái nhưng lại mang theo áp lực nặng nề. "Một mùi hương sạch sẽ thế này... nếu để vấy máu thì thật lãng phí. Em sẽ ở lại đây, làm dịu đi sự điên loạn trong dòng máu của ta."

Câu tuyên bố ấy giống như một bản án chung thân không có ngày ân xá. Tần Ninh nhận ra rằng mình không bị coi là một con người, mà là một loại "vật phẩm" đặc biệt để trấn an dã tính của anh ta. Thẩm Sát nhìn sâu vào đôi mắt đang đong đầy nước của cô, ánh vàng kim trong mắt anh rực lên dưới bóng tối của hang động, khẳng định một quyền sở hữu tuyệt đối không thể lay chuyển.