MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng Xích Của Lang VươngChương 3

Xiềng Xích Của Lang Vương

Chương 3

722 từ · ~4 phút đọc

Cơn chấn động tâm lý quá lớn khiến đại não của Tần Ninh rơi vào trạng thái tê liệt tạm thời. Cô đã ngất đi trong vòng tay nóng rực của người đàn ông kỳ lạ đó, để rồi khi tỉnh dậy, thực tại tàn khốc lại một lần nữa bủa vây. Ánh sáng bên ngoài hang động đã chuyển sang sắc tím sẫm của buổi hoàng hôn, gió tuyết vẫn không ngừng gào rú, nhưng bên trong hang, hơi nóng tỏa ra từ phía người đàn ông đang nằm bất động lại khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Thẩm Sát nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền, những vết thương trên cơ thể anh ta dường như đang tự khép miệng một cách thần kỳ. Tần Ninh run rẩy quan sát, bản năng sinh tồn trỗi dậy trong lồng ngực. Đây là cơ hội duy nhất. Nếu cô không chạy bây giờ, khi bóng tối hoàn toàn bao trùm, cô sẽ mãi mãi bị chôn vùi trong cái hang lạnh lẽo này với sinh vật không rõ nguồn gốc kia.

Cô nín thở, nhấc từng bước chân rón rén trên nền đá. Tiếng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nổ tung. Chỉ còn vài bước nữa là đến cửa hang, chỉ cần lao mình vào màn tuyết trắng ngoài kia, cô sẽ có hy vọng. Thế nhưng, ngay khi mũi giày của Tần Ninh vừa chạm đến rìa của ánh sáng cuối ngày, một luồng gió mạnh bỗng quét qua từ phía sau.

Một bàn tay thô ráp, cứng như gọng kìm sắt, đột ngột vươn tới chộp lấy cổ họng cô từ phía sau, ép mạnh cô vào vách đá lạnh buốt. Tần Ninh trợn trừng mắt, hai tay bấu chặt lấy cổ tay của đối phương trong vô vọng. Cô không nghe thấy tiếng bước chân, không nghe thấy sự chuyển động của không khí, người đàn ông đó đã áp sát cô nhanh như một bóng ma.

Thẩm Sát đã tỉnh dậy tự lúc nào. Ánh mắt hổ phách của anh ta giờ đây không còn sự mệt mỏi hay đau đớn, nó sắc lẹm và lạnh lẽo, khóa chặt lấy khuôn mặt đang dần tím tái của Tần Ninh. Anh ta dí sát mặt vào cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được mùi gỗ đàn hương nồng đậm trộn lẫn với hơi thở dã tính của loài sói.

Bàn tay anh ta siết nhẹ, đủ để cô cảm thấy cái chết đang cận kề nhưng không đủ để khiến cô tắt thở. Đó là sự cảnh cáo đầy nhục dục của một kẻ đi săn đối với con mồi dám có ý định đào tẩu. Những vết sẹo trên ngực anh ta phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề, tỏa ra một áp lực kinh người khiến đầu gối Tần Ninh mềm nhũn.

"Em nghĩ mình có thể chạy thoát khỏi ta sao?"

Giọng nói của Thẩm Sát không còn trầm khàn như lúc trước, nó mang theo âm hưởng của quyền lực tuyệt đối, rung động cả không gian hẹp. Anh ta không nhìn cô như nhìn một con người, mà nhìn như nhìn một món đồ chơi, một vật sở hữu vừa được tìm thấy trong rừng sâu. Tần Ninh cố gắng thốt lên một tiếng van nài nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.

Thẩm Sát nghiêng đầu, nới lỏng lực tay một chút nhưng lại dùng cơ thể vạm vỡ của mình ép chặt cô vào mặt đá cứng. Anh ta hít một hơi thật sâu bên vành tai cô, như muốn ghi tạc mùi hương của cô vào tận xương tủy. Ánh mắt dã thú đó không hề chứa đựng sự thương hại, nó chỉ có sự chiếm hữu thô bạo và bản năng thống trị của một kẻ đứng đầu vạn vật tại vùng Trường Bạch này.

"Trong lãnh thổ của ta, ngay cả gió cũng phải phục tùng. Em lấy tư cách gì để rời đi khi ta chưa cho phép?"

Bóng tối hoàn toàn nuốt chửng lối ra duy nhất. Tần Ninh hiểu rằng, sợi dây định mệnh đã thắt chặt quanh cổ mình, và người nắm giữ đầu dây kia chính là kẻ đang hiện diện với tất cả sự cuồng bạo này.