MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng Xích Của Lang VươngChương 2

Xiềng Xích Của Lang Vương

Chương 2

713 từ · ~4 phút đọc

Ánh sáng xám xịt từ cửa hang hắt vào chỉ đủ để làm hiện rõ một hình thể to lớn đang phủ phục trên nền đá. Tần Ninh dán chặt lưng vào vách hang buốt giá, đôi mắt cô dại đi vì kinh hoàng khi nhận ra thứ mình vừa chạm phải không phải là một tảng đá hay đống chăn lông, mà là một sinh vật sống. Đó là một con sói với kích thước vượt xa mọi hiểu biết của cô về sinh học; lớp lông xám tro của nó dựng đứng, bết lại bởi những vệt máu đỏ sẫm còn đang bốc khói trong cái lạnh.

Con quái thú không tấn công ngay lập tức. Nó cúi thấp cái đầu thô kệch, chiếc lưỡi dài đỏ rực đang miệt mài liếm láp một vết chém sâu hoắm chạy dọc từ vai xuống hông. Mỗi lần lưỡi nó đưa qua, con vật lại phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, khiến không gian nhỏ hẹp như rung chuyển theo từng đợt sóng âm. Mùi gỗ đàn hương mà cô ngửi thấy ban nãy phát ra từ chính hơi nóng tỏa ra từ cơ thể nó, bao phủ lấy mùi máu tanh tao bằng một sự trang nghiêm đáng sợ.

Đột nhiên, con sói dừng lại. Nó xoay đầu, đối diện trực tiếp với Tần Ninh. Đôi mắt màu hổ phách rực rỡ nhìn cô trừng trừng, đồng tử co rút lại như đang đánh giá một sinh vật yếu ớt. Trước khi Tần Ninh kịp hét lên, một âm thanh rợn người vang lên: tiếng xương cốt gãy răng rắc.

Khung cảnh trước mắt cô bắt đầu biến dạng một cách điên rồ. Khối cơ bắp khổng lồ của con thú vặn vẹo, co rút rồi lại bành trướng dưới lớp da đang nứt toác ra. Tiếng khớp xương va đập, tiếng gân cốt chuyển dịch vang lên liên hồi như một cỗ máy sinh học đang tự đập đi xây lại. Tần Ninh nhìn thấy đôi chân trước của nó dài ra, biến thành đôi tay rắn chắc với những đốt ngón tay thon dài nhưng đầy lực lưỡng. Lớp lông lá rụng xuống, để lộ ra làn da màu đồng khỏe khoắn nhưng chằng chịt những vết sẹo cũ mới chồng chéo lên nhau.

Chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, hình ảnh con sói dữ tợn đã biến mất, thay vào đó là một người đàn ông trần trụi đang quỳ rạp trên mặt đất. Anh ta thở dốc, những giọt mồ hôi hòa cùng máu chảy dài xuống lồng ngực vạm vỡ. Mái tóc đen dài rũ xuống che khuất một nửa khuôn mặt góc cạnh, nhưng không thể che giấu được khí chất áp chế đến ngạt thở đang tỏa ra.

Thẩm Sát từ từ ngẩng đầu lên. Dù đã mang hình hài con người, đôi mắt anh vẫn giữ nguyên sắc vàng kim của loài dã thú, sáng quắc trong bóng tối. Anh nhìn chằm chằm vào cô gái nhỏ bé đang run rẩy trước mặt, rồi chậm rãi đứng thẳng dậy. Chiều cao của anh khiến Tần Ninh cảm thấy mình chỉ như một món đồ chơi nhỏ bé dưới chân một vị thần cổ xưa. Những vết sẹo trên cơ thể anh không làm người ta thấy sợ hãi vì sự xấu xí, mà trái lại, chúng giống như những huân chương của một kẻ chinh phạt đã bước ra từ hàng vạn cuộc sinh tử.

Không có lấy một lời chào hỏi hay giải thích, Thẩm Sát tiến lên một bước. Khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp lại trong tích tắc. Anh đưa bàn tay còn dính máu vuốt nhẹ lên gò má tái nhợt của Tần Ninh, đầu ngón tay thô ráp mang theo nhiệt lượng khiến cô thấy cháy bỏng. Một nụ cười nhạt nhẽo, đầy vẻ chiếm hữu hiện lên trên đôi môi mỏng của anh, giọng nói trầm khàn như sỏi đá va vào nhau vang lên: "Em đã nhìn thấy rồi. Vậy thì, linh hồn này từ nay thuộc về tôi."

Định mệnh đã hạ bài, và Tần Ninh hiểu rằng kể từ giây phút này, con đường trở về thế giới loài người của cô đã hoàn toàn bị bẻ gãy.