Ánh đèn của khán phòng trung tâm thành phố rực rỡ đến mức khiến người ta lóa mắt, nhưng đối với Lăng Diệc Thần, nó giống như một loại ánh sáng vô hồn đang mổ xẻ từng tế bào trên cơ thể cậu. Đêm nay là đêm đại tiệc của giới nghệ thuật, nơi tôn vinh những kẻ dẫn đầu trào lưu hội họa đương đại. Và Diệc Thần, với bộ vest trắng cắt may tinh xảo, gương mặt thanh tú như tạc từ ngọc thạch, chính là tâm điểm của mọi sự sùng bái.
Cậu đứng đó, tay cầm ly rượu vang đỏ, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào bức họa chủ đề của đêm nay – tác phẩm mang tên "Sự Sụp Đổ Của Thiên Thần". Đó là tâm huyết cả đời của cậu, một bức tranh sử dụng gam màu lạnh lẽo đến cực đoan, miêu tả một đôi cánh trắng bị xé toạc giữa hư không đen đặc.
“Chúc mừng cậu, Diệc Thần. Bức họa này vừa được chốt giá kỷ lục.” Một nhà phê bình nghệ thuật tiến lại gần, giọng nói đầy sự nịnh nọt.
Diệc Thần chỉ khẽ gật đầu, môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng. Cậu không thích sự ồn ào này. Cậu ghét cách họ nhìn vào tranh của cậu nhưng lại bàn tán về giá tiền. Trong thâm tâm Diệc Thần luôn tồn tại một sự kiêu ngạo đặc trưng của kẻ thiên tài: Nghệ thuật là tôn giáo, không phải món hàng.
“Tất cả là nhờ sự bảo trợ của Ngài Hoắc,” người đàn ông kia tiếp tục, ánh mắt hướng về phía góc tối của khán phòng. “Nếu không có con mắt tinh tường của Hoắc tổng, giới hội họa có lẽ đã đánh mất một viên ngọc quý như cậu.”
Cái tên “Hoắc Tần Vũ” vang lên khiến sống lưng Diệc Thần khẽ cứng lại. Cậu vô thức đưa mắt nhìn theo. Tại khu vực VIP được ngăn cách bởi một tấm rèm nhung đỏ, có một bóng người đang ngồi đó. Hắn không xuất hiện dưới ánh đèn, chỉ để lộ đôi chân dài vắt chéo và một bàn tay thon dài đang khẽ xoay nhẹ ly rượu whisky. Ánh sáng vàng nhạt từ phía xa chỉ đủ để tạc nên đường nét nam tính, trầm mặc và đầy quyền uy của hắn.
Hoắc Tần Vũ – người đàn ông đã xuất hiện vào năm Diệc Thần tuyệt vọng nhất, khi cậu bị gia đình ruồng bỏ và tài năng bị vùi dập. Hắn đã vung tiền, dùng quyền lực xoay chuyển cả thế giới để đưa cậu lên đỉnh cao. Đối với Diệc Thần, hắn là ân nhân, là người thầy, nhưng cũng là một cái bóng quá lớn khiến cậu đôi khi cảm thấy nghẹt thở.
Buổi tiệc kết thúc khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Diệc Thần bước ra khỏi sảnh chính, hơi lạnh của đêm đông luồn vào cổ áo khiến cậu rùng mình. Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng đã chờ sẵn. Cửa xe mở ra, một mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc nhưng lạnh lẽo sực nức vào cánh mũi.
“Lên xe.”
Giọng nói trầm thấp, mang theo âm hưởng kim khí lạnh lùng vang lên từ phía sau hàng ghế tối. Diệc Thần lặng lẽ bước vào. Cánh cửa xe đóng sầm lại, cách biệt hoàn toàn với ánh đèn rực rỡ bên ngoài.
Trong không gian chật hẹp và tĩnh lặng của xe, sự hiện diện của Hoắc Tần Vũ trở nên áp đảo đến lạ thường. Hắn không nhìn cậu, chỉ nhìn ra cửa sổ, nơi những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi.
“Hôm nay em làm rất tốt,” Tần Vũ lên tiếng, giọng hắn không có chút cảm xúc nào gọi là chúc mừng. “Bức tranh đó rất đẹp. Nhưng Diệc Thần, em có biết điểm yếu duy nhất của nó là gì không?”
Diệc Thần hơi ngẩng đầu, đôi mắt trong veo nhìn hắn: “Là gì?”
“Sự sạch sẽ,” Tần Vũ quay sang, ánh mắt hắn như hai hố đen sâu thẳm muốn nuốt chửng cậu. “Em vẽ sự đau đớn, nhưng em lại vẽ nó bằng một tâm thế quá thanh cao. Sự đau đớn thật sự không bao giờ đẹp đẽ và sạch sẽ như thế. Nó phải bẩn thỉu, phải mang mùi vị của sự mục nát.”
Diệc Thần nhíu mày, sự kiêu ngạo trong cậu trỗi dậy: “Đó là quan điểm của anh. Tôi không muốn vấy bẩn nghệ thuật của mình bằng những thứ bản năng thấp kém.”
Một tiếng cười nhẹ vang lên trong cổ họng Tần Vũ. Hắn vươn tay, ngón tay cái thô ráp vuốt ve đôi môi của Diệc Thần. Động tác ấy mang theo một sự chiếm hữu không hề che giấu, khiến Diệc Thần cảm thấy nhột nhạt và muốn né tránh.
“Em vẫn luôn như vậy,” Tần Vũ thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cậu. “Một con thiên nga trắng không chịu nhuốm bụi trần. Nhưng Diệc Thần, em có bao giờ tự hỏi, nếu không có đôi bàn tay bẩn thỉu này của tôi chống đỡ, liệu em có thể đứng ở vị trí đó bao lâu không?”
Diệc Thần cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cậu định phản bác, nhưng chiếc xe đột ngột rẽ vào một con đường lạ, không phải hướng về căn hộ của cậu.
“Anh đưa tôi đi đâu? Đây không phải đường về nhà.”
“Về nhà tôi,” Tần Vũ thản nhiên nói. “Đêm nay, tôi muốn em hoàn thành một tác phẩm khác. Một tác phẩm mà em không thể vẽ dưới ánh đèn của những buổi triển lãm giả dối kia.”
Chiếc xe lao nhanh vào khu rừng ngoại ô, nơi một căn biệt thự sừng sững hiện ra như một pháo đài cô độc giữa màn đêm. Khi bước chân vào sảnh lớn, Diệc Thần cảm thấy một sự bất an tột độ. Căn nhà này quá rộng, quá im lặng, và dường như mỗi ngóc ngách đều được trang bị những thiết bị giám sát tối tân.
Tần Vũ dẫn cậu lên tầng cao nhất, vào một gian phòng rộng lớn. Nhưng trái với suy nghĩ của Diệc Thần về một phòng vẽ sang trọng, nơi đây chỉ có một chiếc giá vẽ cô độc giữa phòng, và xung quanh là những dụng cụ mà cậu chưa bao giờ thấy trong hội họa truyền thống. Có những sợi dây thừng bằng lụa tối màu, những dải băng đen, và cả những thứ trang sức bằng kim loại sáng loáng lạnh lẽo.
“Anh định làm gì?” Diệc Thần lùi lại một bước, trái tim đập liên hồi.
Tần Vũ cởi bỏ chiếc áo vest, tháo cà vạt một cách chậm rãi. Động tác của hắn toát lên một sự nguy hiểm của kẻ săn mồi đã dồn con mồi vào ngõ cụt.
“Tôi đã nuôi dưỡng em đủ lâu rồi, Diệc Thần. Tôi đã cho em danh vọng, cho em sự ngưỡng mộ. Đã đến lúc em phải trả nợ cho 'người bảo hộ' của mình.”
Hắn tiến lại gần, bàn tay to lớn dễ dàng khóa chặt hai cổ tay của cậu. Diệc Thần vùng vẫy, nhưng sức lực của một nghệ sĩ mảnh khảnh sao có thể chống lại một người đàn ông luôn rèn luyện cơ bắp và nắm giữ quyền lực tuyệt đối.
“Buông ra! Hoắc Tần Vũ, anh điên rồi sao?”
“Điên?” Tần Vũ ép cậu vào giá vẽ, hơi thở hắn trở nên dồn dập hơn. “Tôi đã điên từ cái ngày nhìn thấy em đứng dưới mưa, ôm bức tranh rách nát kia vào lòng. Tôi muốn phá nát sự thanh cao đó, muốn thấy em khóc lóc cầu xin dưới thân tôi, muốn thấy nghệ thuật của em tan chảy trong nhục dục.”
Hắn rút ra một dải lụa đen, nhanh chóng buộc chặt tay Diệc Thần vào thanh ngang của giá vẽ. Tư thế này khiến lồng ngực Diệc Thần ưỡn lên, bộ sơ mi trắng mong manh trở nên xộc xệch, để lộ làn da trắng nõn nà đối lập với màu đen của lụa.
Tần Vũ cầm lấy một cây cọ vẽ lông mềm, nhúng vào một loại chất lỏng màu đỏ sậm – không phải màu nước, mà là một loại tinh dầu có mùi hương kích thích trí não.
“Đêm nay, em không cần dùng bút. Tôi sẽ dùng em để vẽ nên tác phẩm vĩ đại nhất đời mình.”
Cây cọ lạnh lẽo chạm vào xương quai xanh của Diệc Thần, kéo dài một đường xuống ngực. Sự đụng chạm ấy mang theo một sự sỉ nhục to lớn đối với lòng tự trọng của cậu, nhưng đồng thời, một luồng nhiệt lạ lùng bắt đầu lan tỏa từ nơi cây cọ đi qua.
Diệc Thần nghiến răng, đôi mắt ngập nước nhìn kẻ đang thao túng mình: “Anh sẽ... không bao giờ có được linh hồn tôi.”
Hoắc Tần Vũ cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cậu, giọng nói khàn đặc: “Linh hồn là thứ xa xỉ. Tôi chỉ cần cơ thể em, sự vỡ vụn của em, và cả tiếng rên rỉ khi em nhận ra mình không thể sống thiếu sự hành hạ này.”
Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi nặng hạt hơn, phủ trắng xóa cả một vùng trời. Bên trong căn phòng, ánh đèn mờ ảo hắt bóng hai người lên bức tường. Đó là khởi đầu của một bức họa đẫm màu dục vọng và chiếm hữu, nơi một thiên tài hội họa bắt đầu bị kéo tuột từ đỉnh cao xuống vực thẳm của sự giam cầm vĩnh viễn.