MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủXiềng xích nghệ thuật (H nặng)Chương 2: THANH ÂM CỦA SỰ PHỤC TÙNG

Xiềng xích nghệ thuật (H nặng)

Chương 2: THANH ÂM CỦA SỰ PHỤC TÙNG

1,471 từ · ~8 phút đọc

Trong không gian u huyền của căn phòng phía trên cùng tòa biệt thự, thời gian dường như đã bị ngưng đọng bởi sự căng thẳng tột độ. Đây là nơi mà ánh sáng ban ngày chưa bao giờ chạm tới, chỉ có ánh đèn vàng ấm áp đổ xuống từ trần cao, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn trên các bức tường được bọc nhung xám tro. Mùi tinh dầu đàn hương quyện lẫn với mùi da thuộc mới và hương vị của kim loại lạnh lẽo tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khiến người ta dễ dàng rơi vào trạng thái mê muội.

Lăng Diệc Thần cảm nhận được sự lạnh lẽo của sàn gỗ sồi dưới lòng bàn chân trần. Đôi tay cậu bị trói ngược phía sau bởi dải lụa mềm nhưng vô cùng chắc chắn, buộc chặt vào thanh gỗ ngang của giá vẽ lớn. Tư thế này khiến lồng ngực cậu hơi ưỡn về phía trước, hơi thở trở nên dồn dập và nông hơn bình thường. Chiếc sơ mi trắng đắt giá nay đã mất đi sự phẳng phiu vốn có, hai chiếc cúc trên cùng bị giật đứt, để lộ xương quai xanh thanh tú đang khẽ run rẩy theo từng nhịp tim đập loạn.

Hoắc Tần Vũ không vội vàng. Hắn thong thả đi quanh cậu như một họa sĩ đang cân nhắc bố cục trước một bức toan vẽ trống trải. Tiếng giày da nện xuống sàn gỗ tạo nên những âm thanh cộp, cộp đều đặn, mỗi tiếng động đều như gõ trực tiếp vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Diệc Thần.

“Em có biết vì sao tôi lại chọn loại lụa này không, Diệc Thần?” Giọng hắn vang lên, trầm thấp và vang vọng trong gian phòng tĩnh mịch.

Diệc Thần mím môi, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng giờ đây phủ một tầng sương mờ của sự phẫn nộ và hổ thẹn. Cậu xoay mặt đi, không muốn đối diện với ánh mắt mang tính xâm lược ấy.

Hắn tiến lại gần từ phía sau, hơi thở nóng hổi phả vào gáy cậu, nơi có những sợi tóc tơ đang dựng đứng lên vì sợ hãi. “Bởi vì nó giống như em. Mềm mại, quý giá, nhưng chỉ cần một lực tác động sai lệch, nó sẽ siết chặt lấy người ta cho đến khi nghẹt thở. Tôi muốn em cảm nhận được sự trói buộc này, không phải bằng nỗi đau, mà bằng sự hiện diện không thể chối từ của tôi.”

Bàn tay thon dài của Tần Vũ khẽ lướt qua làn da cổ của cậu, rồi dừng lại ở dải băng đen đang quấn quanh cổ tay. Hắn đột ngột kéo mạnh. Một tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra từ kẽ răng Diệc Thần. Đó không hẳn là đau, mà là một cảm giác tê dại lan tỏa khi máu huyết bị ứ đọng rồi lại lưu thông đột ngột.

“Hoắc Tần Vũ... anh đang chà đạp lên nhân phẩm của tôi.” Diệc Thần thốt lên, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố giữ lấy sự kiêu ngạo cuối cùng.

“Nhân phẩm?” Tần Vũ cười khẩy, hắn bước vòng ra trước mặt cậu, tay nâng cằm cậu lên buộc cậu phải nhìn thẳng vào hắn. “Ở thế giới nghệ thuật ngoài kia, em là thánh nhân. Nhưng ở đây, trong căn phòng này, em chỉ là tác phẩm của riêng tôi. Mà tác phẩm thì không cần nhân phẩm, nó chỉ cần sự hoàn mỹ dưới bàn tay của người sở hữu.”

Hắn buông cằm cậu ra, quay sang chiếc bàn gỗ gần đó. Trên đó bày biện những dụng cụ kỳ lạ. Hắn cầm lên một chiếc lông vũ dài, màu trắng muốt như cánh thiên nga nhưng cuống lông lại được bọc vàng tinh xảo.

“Hôm nay, chúng ta sẽ không dùng màu vẽ hóa học. Chúng ta sẽ dùng cảm giác.”

Tần Vũ bắt đầu di chuyển chiếc lông vũ. Hắn không chạm mạnh, chỉ để những sợi lông tơ mềm mại lướt nhẹ qua đôi môi, xuống cằm, rồi đùa nghịch nơi hõm cổ của Diệc Thần. Sự đụng chạm nhẹ nhàng đến mức khiến người ta phát điên. Diệc Thần cảm thấy ngứa ngáy từ sâu trong xương tủy, một loại kích thích mà cậu chưa từng trải qua. Cậu muốn né tránh, nhưng đôi tay bị khóa chặt khiến cậu chỉ có thể vặn vẹo cơ thể một cách yếu ớt trên giá vẽ.

“Dừng lại... làm ơn...”

“Em đang cầu xin sao? Thiên tài kiêu ngạo của tôi lại biết cầu xin rồi sao?” Tần Vũ thì thầm, ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa dục vọng được kìm nén từ lâu.

Hắn thay đổi công cụ. Lần này là một viên đá băng nhỏ, được hắn lấy ra từ khay bạc. Viên đá lạnh toát chạm vào làn da đang nóng bừng của Diệc Thần. Sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột khiến cậu rùng mình một cái kịch liệt, da gà nổi lên khắp cánh tay. Viên đá tan chảy, những giọt nước lạnh lẽo chậm rãi lăn dài từ ngực xuống bụng, thấm đẫm vào lớp vải sơ mi mỏng manh, khiến nó trở nên trong suốt và dính chặt lấy cơ thể cậu.

Trong khoảnh khắc đó, căn phòng như bị bao phủ bởi một sự im lặng kỳ quái, chỉ còn tiếng thở dốc của hai người và tiếng tí tách của đá tan. Tần Vũ dùng lòng bàn tay áp vào nơi viên đá vừa đi qua, dùng hơi ấm của mình để dung hòa cái lạnh trên cơ thể thụ. Động tác ấy vừa mang tính an ủi, vừa mang tính chiếm hữu tột độ.

Hắn đột ngột áp sát, đôi môi hắn ngậm lấy dái tai của cậu, hơi thở khàn đặc: “Nhìn vào gương đi, Diệc Thần.”

Phía trước giá vẽ là một tấm gương lớn được đặt từ lúc nào. Diệc Thần nhìn thấy chính mình trong gương: Một chàng trai thanh sạch như ánh trăng, nay lại bị trói buộc, quần áo xộc xệch, gương mặt đỏ ửng vì sự kích thích của nhiệt độ và sự xấu hổ. Hình ảnh ấy tương phản hoàn toàn với vẻ mạnh mẽ, quyền lực của người đàn ông đang đứng sau lưng ôm trọn lấy cậu.

“Đây mới là con người thật của em khi ở bên tôi,” Tần Vũ thì thầm. “Không có cọ vẽ, không có những lời tán tụng sáo rỗng. Chỉ có sự chân thật của một sinh linh đang run rẩy dưới sự điều khiển của kẻ khác.”

Hắn đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc vòng tay kim loại có chạm khắc hoa văn hoa hồng leo. Đó là một chiếc vòng có khóa, nhỏ nhắn nhưng chắc chắn. Hắn đeo nó vào cổ tay của Diệc Thần, bên trên dải lụa đen. Tiếng tách của khóa kim loại vang lên giòn giã giữa gian phòng.

“Cái này là xiềng xích, cũng là trang sức. Nó nhắc nhở em rằng, đôi tay này dù có vẽ nên cả thế giới, thì cũng vẫn nằm trong lòng bàn tay tôi.”

Diệc Thần nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài. Cậu cảm thấy một sự sụp đổ lớn lao bên trong tâm hồn. Sự kiêu ngạo bấy lâu nay giống như một tòa lâu đài cát bị sóng biển tràn vào, từng chút một tan biến. Nhưng kỳ lạ thay, trong sự tủi nhục ấy, lại len lỏi một cảm giác an toàn đáng sợ. Như thể khi bị tước đi quyền tự chủ, cậu không còn phải gồng mình gánh vác cái danh hiệu “thiên tài” nặng nề kia nữa.

Tần Vũ nhận thấy sự buông xuôi của cậu. Hắn xoay người cậu lại, tháo dải lụa trên giá vẽ nhưng vẫn để đôi tay cậu bị trói. Hắn bế bổng cậu lên theo kiểu công chúa, hướng về phía chiếc giường lớn phủ ga trải giường màu đen tuyền ở góc phòng.

“Đêm nay chỉ mới bắt đầu thôi, họa sĩ của tôi. Tôi sẽ dạy em cách cảm nhận màu sắc bằng những cách mà em chưa từng tưởng tượng nổi.”

Hắn đặt cậu xuống lớp nệm mềm mại. Ánh đèn bỗng nhiên tối dần, chỉ còn lại một vệt sáng mờ nhạt từ khe cửa hắt vào, in bóng hai người lên bức tường nhung như một bức họa trừu tượng đầy ám ảnh. Thời gian bên ngoài biệt thự vẫn trôi, tuyết vẫn rơi phủ kín những lối mòn, nhưng trong căn phòng này, một thế giới mới đã được thiết lập một thế giới mà ở đó, chỉ có kẻ cai trị và kẻ phục tùng, giữa cái đẹp thuần khiết và sự chiếm hữu cuồng điên.