Bình minh ở vùng ngoại ô không mang theo tiếng chim hót hay ánh mặt trời rực rỡ. Nó chỉ là một dải màu xám tro yếu ớt lờ mờ hiện ra sau những tán thông già bao phủ bởi tuyết. Trong căn phòng ngủ rộng lớn của biệt thự, không khí đặc quánh mùi hương trầm và hơi lạnh của sương sớm luồn qua khe cửa đá.
Lăng Diệc Thần tỉnh dậy khi cơ thể vẫn còn bị bao vây bởi một sự mệt mỏi rã rời. Cậu nằm im trên lớp ga trải giường bằng lụa đen, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà cao vút với những họa tiết phù điêu cổ điển. Cánh tay cậu vẫn bị trói bởi dải lụa từ đêm qua, dù đã được nới lỏng hơn nhưng cảm giác tê dại vẫn còn đó như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về vị thế hiện tại. Cậu không còn là họa sĩ thiên tài được vạn người săn đón; cậu chỉ là một món đồ chơi cao cấp, một sinh linh bị tước đi quyền tự chủ.
Tiếng cửa phòng khẽ mở. Bước chân của Hoắc Tần Vũ không nặng nề nhưng lại có một nhịp điệu áp chế khiến nhịp tim của Diệc Thần vô thức tăng nhanh. Hắn bước vào, trên tay cầm một khay bạc đựng một bát súp nóng và một ly sữa trắng sứ. Hắn đã trút bỏ bộ vest trịnh trọng của đêm qua, chỉ mặc một chiếc sơ mi đen mở hờ khuy cổ, trông vừa lãng tử vừa nguy hiểm như một vị chúa tể đang dạo chơi trong lãnh địa của mình.
“Tỉnh rồi sao?” Tần Vũ đặt khay xuống chiếc bàn trà cạnh giường. Hắn tiến lại gần, ngồi xuống mép đệm, bàn tay to lớn vươn ra vén những sợi tóc lòa xòa trên trán Diệc Thần.
Diệc Thần quay mặt đi, né tránh sự đụng chạm ấy. Giọng cậu khản đặc vì thiếu nước: “Anh định giam tôi đến bao giờ?”
Tần Vũ không giận, hắn khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Giam? Không, Diệc Thần. Tôi đang bảo vệ em. Thế giới ngoài kia chỉ muốn xé xác em ra để kiếm chác từ tài năng của em. Chỉ có ở đây, em mới được là chính mình, không vướng bận, không tạp âm.”
Hắn nâng người cậu dậy, để lưng cậu tựa vào thành giường êm ái. Sau đó, hắn thong thả tháo dải lụa đen trên cổ tay cậu. Khi đôi tay được tự do, Diệc Thần định vung tay tát vào gương mặt ngạo mạn ấy, nhưng Tần Vũ đã nhanh hơn. Hắn bóp chặt cổ tay cậu, lực đạo vừa đủ để khiến cậu đau nhưng không để lại vết bầm.
“Đừng phí sức vào những hành động vô ích,” hắn thì thầm. “Thay vào đó, hãy dùng đôi tay này để làm điều em giỏi nhất. Đêm nay, tôi muốn em vẽ tôi.”
Chiều không gian trong căn phòng vẽ vào buổi hoàng hôn mang một sắc thái u uất. Ánh sáng tím sẫm của buổi chiều tà hắt qua khung cửa sổ lớn, tạo thành những vệt dài trên sàn nhà. Diệc Thần đứng trước giá vẽ, đôi tay vẫn còn hơi run rẩy. Phía trước cậu, Hoắc Tần Vũ đang ngồi trên một chiếc ghế bành bằng da thuộc, tư thế ung dung nhưng ánh mắt thì chưa bao giờ rời khỏi cơ thể cậu.
Hắn yêu cầu một sự sắp đặt kỳ lạ. Hắn ép Diệc Thần phải vẽ trong khi cậu chỉ được khoác trên mình một tấm áo choàng lụa mỏng manh, không có thắt lưng, khiến mỗi cử động cầm cọ của cậu đều làm lộ ra những đường cong thanh mảnh và làn da trắng như tuyết. Đây là một sự tra tấn tâm lý tinh vi – một sự sỉ nhục ngọt ngào dành cho một kẻ luôn coi trọng sự thanh sạch như Diệc Thần.
“Cầm bút lên đi,” Tần Vũ ra lệnh, giọng nói như tiếng sấm trầm trong không gian tĩnh lặng.
Diệc Thần cầm cây cọ than, đầu bút chạm nhẹ vào mặt toan trắng tinh. Cậu bắt đầu phác thảo những đường nét đầu tiên. Trong đôi mắt của người nghệ sĩ, Hoắc Tần Vũ không phải là một con người, mà là một khối cấu trúc của quyền lực và dục vọng. Cậu vẽ những đường thẳng dứt khoát của xương hàm, những mảng tối sâu thẳm nơi đôi mắt, và cả sự tàn nhẫn ẩn hiện nơi khóe môi.
Thời gian trôi qua trong sự im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng sột soạt của than vẽ trên giấy và tiếng hơi thở của hai con người đang vờn nhau trong một trò chơi tâm lý.
“Em đang vẽ một con quỷ,” Tần Vũ lên tiếng khi nhìn thấy những nét vẽ đen đặc, u ám trên mặt toan.
“Đúng vậy. Bởi vì trong mắt tôi, anh chẳng khác gì ác quỷ,” Diệc Thần lạnh lùng đáp, tay vẫn không ngừng chuyển động.
Tần Vũ đứng dậy, bước chậm rãi đến phía sau cậu. Hắn đặt tay lên vai cậu, cảm nhận sự rung động nhè nhẹ từ cơ thể nhỏ bé đó. Hắn cúi xuống, môi chạm sát vào vành tai cậu: “Nếu tôi là quỷ, thì em là kẻ đã hiến tế linh hồn cho tôi. Đừng quên, chính đôi tay này đã nhận lấy những tấm séc của tôi, chính đôi tay này đã dùng màu vẽ đắt tiền nhất mà tôi mua về để tạo nên danh tiếng.”
Hắn nắm lấy bàn tay đang cầm cọ của Diệc Thần, ép cậu nhấn mạnh một đường than đen ngòm lên bức họa, làm hỏng bố cục cân đối mà cậu vừa tạo ra.
“Nghệ thuật thật sự phải có sự tàn phá, Diệc Thần ạ.”
Hắn xoay người cậu lại, ép sát cậu vào cạnh sắc của giá vẽ. Trong không gian mờ tối, ánh mắt của Tần Vũ rực sáng như loài thú săn mồi đêm. Hắn dùng ngón tay cái miết nhẹ lên làn môi dưới của cậu, rồi đột ngột cúi xuống thực hiện một nụ hôn mang tính chiếm đoạt. Đó không phải là một nụ hôn tình tứ; nó mang vị chát của than vẽ và sự thô bạo của một kẻ muốn khẳng định quyền sở hữu.
Diệc Thần cảm thấy phổi mình như cạn kiệt không khí. Cậu bị kẹt giữa giá vẽ và cơ thể vững chãi như tường đồng vách sắt của hắn. Sự chống cự của cậu dần yếu đi, thay vào đó là một sự tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Khi Tần Vũ buông ra, môi của Diệc Thần đã trở nên sưng đỏ, hơi thở dồn dập, đôi mắt phủ một tầng hơi nước mông lung.
Hắn nhìn tác phẩm dở dang trên giá vẽ, rồi nhìn con người đang run rẩy trước mặt mình, nở một nụ cười mãn nguyện.
“Đêm nay em vẽ rất đẹp. Để thưởng cho em, tôi sẽ cho em một chút 'tự do' trong giới hạn.”
Hắn dắt cậu đi về phía ban công. Gió lạnh tràn vào, thổi tung tà áo choàng mỏng manh của Diệc Thần. Cậu rùng mình vì lạnh, nhưng Tần Vũ đã bao bọc cậu từ phía sau bằng vòng tay to lớn và ấm áp. Từ vị trí này, cậu có thể nhìn thấy toàn bộ rừng thông bị tuyết phủ trắng xóa, tách biệt hoàn toàn với thế giới loài người.
“Em nhìn xem, thế giới này chỉ có tôi và em. Không có sự giả dối, không có áp lực. Em chỉ cần vẽ, và tôi sẽ là khán giả duy nhất.”
Diệc Thần nhìn vào màn đêm mênh mông, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng đen tối. Cậu nhận ra rằng, cái lồng này dù có bằng vàng, dù có đầy rẫy những dụng cụ nghệ thuật đắt giá, thì nó vẫn là một nhà tù. Nhưng đồng thời, sự chăm sóc vừa tàn nhẫn vừa dịu dàng của Hoắc Tần Vũ đang dần len lỏi vào tâm trí cậu, như một loại chất độc ngấm chậm, khiến cậu bắt đầu nghi ngờ chính định nghĩa về tự do của mình.
Dưới ánh trăng tàn, bóng của họ đổ dài trên ban công, hòa quyện vào nhau như một bức tranh mực tàu đen trắng – một bức họa về sự chiếm hữu mà trong đó, ranh giới giữa kẻ săn mồi và con mồi đã bắt đầu mờ nhạt.